Bài viết

NGƯỜI CÓ CÔNG GIÚP ĐỠ CÁCH MẠNG Ở SUỐI QUYỀN

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Lâm, sinh năm 1940, quê ở xã cũ Suối Quyền, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một trong những người dân vùng cao từng âm thầm giúp đỡ bộ đội và cán bộ cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù không trực tiếp tham gia chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng những đóng góp thầm lặng của ông và gia đình đã góp phần giúp các đơn vị bộ đội vượt qua nhiều giai đoạn khó khăn.

Những năm chiến tranh, Suối Quyền còn là vùng núi xa xôi, đường đi hiểm trở, cuộc sống của bà con chủ yếu dựa vào nương rẫy. Gia đình ông Lâm khi ấy rất nghèo, căn nhà gỗ nhỏ nằm nép bên sườn đồi, quanh năm chỉ đủ ăn bằng vài mảnh ruộng bậc thang và nương ngô.

Tuy cuộc sống khó khăn nhưng gia đình ông luôn một lòng tin tưởng cách mạng. Cha của ông từng tham gia dân công phục vụ kháng chiến nên ngay từ nhỏ ông đã được dạy phải biết yêu nước và giúp đỡ bộ đội khi cần.

Khoảng năm 1971, khu vực Suối Quyền thường xuyên có các đoàn cán bộ và bộ đội hành quân qua để di chuyển vào tuyến trong. Nhiều hôm trời tối, mưa rừng lớn, các chiến sĩ phải nghỉ tạm trong nhà dân. Gia đình ông Lâm dù thiếu thốn vẫn luôn sẵn sàng nhường chỗ ngủ, nấu cơm và giúp bộ đội nghỉ chân.

Ông kể rằng thời ấy gạo rất quý, nhiều khi cả nhà chỉ đủ ăn cháo loãng. Nhưng mỗi lần có bộ đội đến, mẹ ông vẫn cố gắng dành phần gạo ngon nhất để nấu cơm cho các anh chiến sĩ. Bà thường nói:

“Bộ đội còn trẻ, còn phải đi chiến đấu nên phải để các anh ăn no.”

Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là vào một đêm mưa lớn năm 1972. Hôm ấy có ba chiến sĩ bị sốt rét nặng đi qua bản và xin nghỉ nhờ trong nhà ông. Một người sốt rất cao, nằm mê man suốt đêm. Thấy vậy, mẹ ông đã thức trắng nấu nước lá rừng để hạ sốt, còn ông thì chạy sang các nhà trong bản xin thêm gạo và thuốc giúp bộ đội.

Suốt mấy ngày sau, gia đình ông thay nhau chăm sóc cho đến khi các chiến sĩ khỏe lại và tiếp tục hành quân. Trước lúc rời đi, một người lính trẻ xúc động nói:

“Sau này hòa bình, chúng cháu sẽ quay lại cảm ơn bà con.”

Dù sau này không còn gặp lại những người lính ấy, nhưng ông Lâm luôn coi đó là ký ức đẹp nhất trong cuộc đời mình.

Không chỉ giúp đỡ bộ đội, ông còn nhiều lần tham gia vận chuyển lương thực, dẫn đường cho cán bộ qua các tuyến đường rừng mà chỉ người dân địa phương mới biết rõ. Công việc âm thầm nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm bởi những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm, qua những khu vực núi cao, suối sâu.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục ở lại quê hương lao động sản xuất. Ông chăm chỉ làm ruộng, trồng quế, nuôi gia súc và nuôi dạy các con trưởng thành. Với bản tính thật thà, nhiệt tình, ông luôn được bà con trong bản quý trọng.

Nhiều năm liền, ông tích cực tham gia công tác xã hội, vận động bà con đoàn kết, giúp nhau phát triển kinh tế và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Ông cũng thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh và gian khổ.

Với những đóng góp trong thời kỳ kháng chiến, ông Hoàng Văn Lâm được địa phương công nhận là Người có công giúp đỡ cách mạng và nhận nhiều giấy khen của xã, huyện.

Hiện nay, dù tuổi đã ngoài tám mươi, ông vẫn sống giản dị trong căn nhà nhỏ giữa bản làng Suối Quyền. Mỗi chiều ông thường ngồi bên hiên nhà nhìn con đường bê tông mới mở chạy qua bản và xúc động khi nhớ về những ngày xưa bộ đội phải đi bộ xuyên rừng trong mưa rét.

Ông luôn nhắn nhủ con cháu rằng:

“Ngày trước cha ông giúp bộ đội bằng bát cơm và mái nhà. Hôm nay các con phải góp sức xây dựng quê hương bằng học tập và lao động.”

Câu chuyện của ông Hoàng Văn Lâm là hình ảnh đẹp về những người dân vùng cao âm thầm giúp đỡ cách mạng – những con người bình dị nhưng giàu lòng yêu nước và nghĩa tình trong những năm tháng chiến tranh gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn