Bài viết

NGƯỜI CON ANH DŨNG

An Giang20/08/2026Đoàn xã Thạnh An, thành phố Cần Thơ (Đoàn xã Thạnh An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON ANH DŨNG

Mỗi lần đi qua những con đường rợp bóng mát bến Ninh Kiều, hay đứng trước những di tích lịch sử oai hùng của thành phố Cần Thơ, lòng tôi – một người trẻ sinh ra trong thời bình – lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Thế hệ học sinh THPT chúng tôi lớn lên khi đất nước đã yên tiếng súng, chỉ biết đến chiến tranh qua những trang sách sử hay các thước phim tư liệu. Thế nhưng, lịch sử chưa bao giờ là những con chữ vô tri. Lịch sử vùng đất Tây Đô được viết nên bằng thanh xuân, bằng máu và xương của một "thời hoa lửa" kiên cường, mà người anh hùng trẻ tuổi Lê Bình là một minh chứng bất tử.

Ngược dòng thời gian về những năm tháng sục sôi của Nam Bộ kháng chiến, Cần Thơ khi ấy là một trong những chiến trường ác liệt. Tại mảnh đất này, Đội cảm tử quân do đồng chí Lê Bình làm Chỉ huy trưởng đã ra đời. Khi ấy, anh Lê Bình cũng chỉ mới ngoài đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, cái tuổi mà ngày nay chúng tôi đang cắp sách đến trường với bao ước mơ, hoài bão. Nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, anh và các đồng đội đã chọn gác lại hạnh phúc riêng, khoác lên mình tấm áo chiến sĩ để đối mặt với kẻ thù tàn bạo.

Câu chuyện về trận đánh tại Cái Răng vào năm 1945 mãi mãi là một khúc tráng ca bất tử trong lòng người dân Cần Thơ. Để tiêu diệt bộ chỉ huy của thực dân Pháp, Đội cảm tử quân đã cải trang, mưu trí lọt qua các hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt của địch. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, những người con Tây Đô không một chút rụt rè. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Anh Lê Bình dù bị thương nặng nhưng vẫn kiên cường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, chỉ huy đồng đội tiêu diệt gọn đồn địch. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, máu của anh đã hòa vào dòng sông Cái Răng, nhuộm đỏ thêm lá cờ Tổ quốc.

Chiến công ấy, sự hy sinh ấy chính là "bông hoa lửa" rực rỡ nhất giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ. Anh Lê Bình ngã xuống, nhưng tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ thanh niên Cần Thơ tiếp bước.

Là một học sinh THPT đang sống trên mảnh đất Cần Thơ hòa bình và phát triển, tôi tự hỏi bản thân: "Chúng ta phải làm gì để xứng đáng với thời hoa lửa của cha ông?". Câu trả lời không nằm ở những điều đao to búa lớn, mà bắt đầu từ chính hành động hôm nay. Đó là sự nỗ lực học tập để làm chủ tri thức, là lối sống có lý tưởng, biết yêu thương và sẻ chia. Chúng tôi, thế hệ trẻ Cần Thơ, xin hứa sẽ giữ vững ngọn lửa truyền thống, số hóa và lan tỏa những câu chuyện lịch sử này đến bạn bè muôn phương, để quá khứ hào hùng luôn là bệ phóng cho một tương lai tươi sáng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về anh hùng Lê Bình và thời hoa lửa của mảnh đất Tây Đô sẽ còn vang vọng mãi. Đó là bài học lịch sử sống động nhất, nhắc nhở chúng tôi về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm của người trẻ đối với quê hương Cần Thơ thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn