Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON BANA GIỮA ĐẠI NGÀN HOA LỬA

NGƯỜI CON BANA GIỮA ĐẠI NGÀN HOA LỬA

Gia Lai22/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

ó những con người sinh ra giữa núi rừng, cuộc đời gắn với những con suối, những triền dốc và tiếng gió đại ngàn. Họ lớn lên bình dị như cây rừng, không biết nói những lời lớn lao, cũng không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó tên mình sẽ được ghi vào trang sử của quê hương. Nhưng khi đất nước đi qua những năm tháng khốc liệt nhất, chính những con người bình dị ấy đã bước ra khỏi bản làng, mang theo tình yêu quê hương, sự gan góc của núi rừng và một lòng tin son sắt để trở thành những người chiến sĩ.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đinh A Trôi là một con người như thế.

Ông sinh năm 1944, là người Bana, quê ở vùng Vĩnh Sơn, huyện Vĩnh Thạnh, tỉnh Bình Định cũ. Từ năm 1962, khi tuổi đời còn rất trẻ, Đinh A Trôi đã tham gia cách mạng. Những năm sau đó, ông lần lượt làm công tác bí mật, giao liên, tham gia bộ đội huyện, rồi chuyển sang lực lượng an ninh. Chính sự am hiểu núi rừng và lòng dũng cảm đã đưa người con Bana ấy trở thành một chiến sĩ đặc biệt trên chiến trường Vĩnh Thạnh trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Mùa mưa ở Vĩnh Sơn năm ấy dường như dài hơn mọi năm.

Mây từ trên những dãy núi cao tràn xuống, phủ kín những bản làng nằm lọt thỏm giữa đại ngàn. Những con đường đất nhỏ vốn quanh co nay trở nên trơn trượt. Nước suối dâng cao, cuộn qua những ghềnh đá. Rừng xanh thẫm trong mưa, im lặng đến mức chỉ cần một cành cây gãy cũng đủ khiến người ta giật mình.

Giữa không gian mênh mông ấy, cậu bé Bana tên Đinh A Trôi lớn lên.

Tuổi thơ của ông không có những lớp học khang trang, không có những con đường rộng lớn hay những chuyến xe ngược xuôi. Thế giới của ông khi ấy là bản làng, là nương rẫy, là những con suối trong veo và những cánh rừng tưởng như kéo dài mãi đến tận chân trời.

Ông học cách nhận biết đường đi qua dấu vết trên đất.

Học cách lắng nghe tiếng rừng.

Học cách tìm nguồn nước giữa những ngày khô hạn.

Học cách vượt qua những con dốc mà người ở nơi khác có thể phải dừng lại rất lâu.

Và có lẽ, ông không thể ngờ rằng những điều bình dị của tuổi thơ ấy sau này lại trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời người chiến sĩ.

Khi Đinh A Trôi còn nhỏ, đất nước đã bước vào những năm tháng đầy biến động. Rồi chiến tranh ngày một đến gần hơn với núi rừng Tây Bình Định.

Những câu chuyện về cách mạng bắt đầu được truyền từ người này sang người khác.

Những cán bộ bí mật tìm về bản làng.

Những con đường vốn chỉ có người đi rẫy bỗng trở thành những lối liên lạc.

Những người dân bình thường bắt đầu hiểu rằng cuộc sống của mình không thể tách rời vận mệnh của đất nước.

Đinh A Trôi cũng lớn lên giữa những đổi thay ấy.

Năm 1962, chàng trai trẻ bắt đầu tham gia cách mạng.

Không có một buổi lễ long trọng.

Không có tiếng trống, không có cờ hoa.

Con đường của ông bắt đầu bằng những công việc lặng lẽ nhất: làm công tác bí mật, đưa tin, làm giao liên.

Đó là những công việc ít khi được nhắc đến trong những câu chuyện về chiến công.

Nhưng trong chiến tranh, mỗi bức thư, mỗi lời nhắn, mỗi thông tin được đưa đến đúng nơi, đúng lúc đều có thể quyết định sự thành công của một nhiệm vụ.

Đinh A Trôi đi qua những con đường rừng mà ông đã quen từ thuở nhỏ.

Ban ngày, ông quan sát.

Ban đêm, ông lặng lẽ bước đi.

Có những đoạn đường chỉ là một vệt đất nhỏ bị lá rừng che phủ. Có những con suối phải vượt qua trong bóng tối. Có những lúc, ông phải dừng lại rất lâu chỉ để lắng nghe xem phía trước có điều gì bất thường hay không.

Nhưng người con của núi rừng hiểu đại ngàn.

Ông biết khi nào tiếng chim là bình thường.

Biết khi nào sự im lặng của khu rừng lại báo hiệu điều khác lạ.

Biết đâu là con đường có thể đi, đâu là nơi phải tránh.

Sự thông thuộc ấy trở thành một khả năng đặc biệt.

Năm tháng trôi qua, người giao liên trẻ ngày nào ngày càng trưởng thành. Đến năm 1966, Đinh A Trôi gia nhập bộ đội huyện Vĩnh Thạnh. Hai năm sau, ông chuyển sang lực lượng an ninh.

Cuộc đời người chiến sĩ Bana bắt đầu bước vào những năm tháng khắc nghiệt nhất.

Chiến tranh lúc ấy không còn là những câu chuyện nghe được bên bếp lửa.

Nó đã hiện diện trên từng con đường.

Trong từng khu rừng.

Trong những bản làng.

Và trong ánh mắt của những người mẹ mỗi khi nhìn con mình rời nhà.

Đinh A Trôi hiểu rằng mình không còn là chàng trai chỉ biết đi qua núi rừng nữa.

Ông đã trở thành một người lính.

Một người lính có nhiệm vụ.

Có đồng đội.

Có những con người cần được bảo vệ.

Và phía sau ông là những bản làng của đồng bào Bana.

Sau khi chuyển sang lực lượng an ninh, ông được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ cán bộ. Đối với một người lính, đó là trách nhiệm nặng nề. Không chỉ cần lòng dũng cảm, người làm nhiệm vụ ấy còn phải có sự tỉnh táo, kín đáo và khả năng xử lý tình huống.

Đinh A Trôi ít nói.

Những người từng biết ông sau này vẫn nhắc đến một con người mang vẻ thuần phác, chân chất của núi rừng.

Có lẽ chính sự giản dị ấy khiến ít ai có thể hình dung bên trong người đàn ông Bana ấy lại là một bản lĩnh kiên cường đến như vậy.

Rừng Vĩnh Thạnh trở thành ngôi nhà thứ hai của ông.

Có những ngày, ông và đồng đội đi hết dốc này đến dốc khác.

Có những đêm, cả đội phải di chuyển trong bóng tối.

Không ai biết phía trước sẽ có điều gì.

Nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Người chỉ huy cần được bảo vệ.

Thông tin cần được giữ an toàn.

Cơ sở cách mạng cần được duy trì.

Đất nước đang trong chiến tranh và mỗi người đều có một phần việc của mình.

Phần việc của Đinh A Trôi là đi vào những nơi khó khăn nhất.

Ông không nghĩ nhiều đến việc mình sẽ trở thành ai.

Ông chỉ biết rằng khi đã nhận nhiệm vụ, phải cố gắng hoàn thành.

Có lần, một đồng đội hỏi ông:

– A Trôi, đi nhiều như thế, không sợ à?

Ông chỉ cười.

Một nụ cười rất hiền.

Rồi đáp bằng giọng mộc mạc:

– Sợ chứ. Ai mà không biết sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà đứng lại thì ai đi?

Câu nói ấy giản dị.

Nhưng dường như đó chính là cách Đinh A Trôi nhìn về cuộc chiến.

Ông không phải một người không biết sợ.

Ông chỉ không để nỗi sợ khiến mình quay lưng với nhiệm vụ.

Càng trải qua nhiều thử thách, người chiến sĩ Bana càng cho thấy khả năng của mình.

Ông đặc biệt am hiểu địa hình vùng Vĩnh Thạnh. Những dãy núi, khe suối, lối mòn, những khoảng rừng rậm… đối với ông đều không xa lạ.

Tổ chức nhận ra khả năng ấy.

Sau đó, Đinh A Trôi được điều động về làm nhiệm vụ bảo vệ một khu kho hàng ở khu vực Vĩnh Kim.

Đây là một công việc vô cùng quan trọng.

Trong chiến tranh, một kho hàng không chỉ là nơi cất giữ vật dụng.

Đó là nguồn bảo đảm cho cả một vùng hoạt động.

Lương thực, quân trang, tài liệu và những thứ cần thiết cho cuộc kháng chiến đều phải được giữ gìn.

Nếu bị phát hiện, không chỉ một nhiệm vụ bị ảnh hưởng mà cả mạng lưới hoạt động có thể gặp nguy hiểm.

Vì vậy, những người làm nhiệm vụ bảo vệ phải sống cùng rừng, dựa vào địa hình, dựa vào nhân dân và dựa vào chính sự cảnh giác của mình.

Đinh A Trôi đã làm công việc ấy bằng tất cả khả năng.

Những năm tháng ấy, chiến sự ở vùng núi ngày càng căng thẳng.

Nhiều cuộc hành quân, càn quét diễn ra.

Không khí trong rừng không còn chỉ có tiếng gió và tiếng chim.

Đôi khi, sự bình yên bị xé ngang bởi tiếng động cơ vọng từ xa.

Mỗi lần như vậy, những người chiến sĩ lại hiểu rằng một thử thách mới đang đến.

Đinh A Trôi cùng đồng đội nhiều lần tổ chức đánh trả, bảo vệ địa bàn và giữ vững cơ sở.

Điều khiến đồng đội tin tưởng ở ông không chỉ là sự dũng cảm.

Đó còn là sự bình tĩnh.

Giữa những tình huống căng thẳng, ông thường quan sát rất nhanh.

Ông biết khi nào cần di chuyển.

Khi nào cần giữ vị trí.

Khi nào phải đưa đồng đội ra khỏi nơi nguy hiểm.

Ông không phải người chỉ biết lao lên phía trước.

Người lính trưởng thành từ núi rừng hiểu rằng dũng cảm không đồng nghĩa với liều lĩnh.

Dũng cảm là biết đối diện với khó khăn, nhưng cũng phải biết bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.

Có một ngày giữa năm 1967, chiến sự lại xảy ra gần khu vực làng K74.

Không khí trong rừng căng như dây đàn.

Đinh A Trôi và đồng đội nhận nhiệm vụ phối hợp ngăn chặn lực lượng đối phương tiến sâu vào khu vực.

Họ tận dụng những gì quen thuộc nhất của núi rừng: địa hình.

Những gò đất.

Những bụi cây.

Những khoảng rừng rậm.

Không gian quen thuộc với người dân bản địa lại trở thành lợi thế lớn.

Khi tình hình diễn ra căng thẳng, một chiếc trực thăng xuất hiện trên bầu trời khu vực.

Đinh A Trôi cùng đồng đội ẩn mình quan sát.

Khoảnh khắc ấy, người chiến sĩ Bana hiểu rằng đây không phải lúc được phép mất bình tĩnh.

Ông và đồng đội phối hợp hành động.

Chỉ ít phút sau, chiếc trực thăng bị bắn trúng và rơi xuống.

Giữa núi rừng, chiến công ấy nhanh chóng lan đi.

Nhưng với Đinh A Trôi, đó không phải là điều để khoe khoang.

Khi đồng đội nhắc lại, ông chỉ nói:

– Làm được thì làm. Đó là việc của người lính.

Câu trả lời mộc mạc ấy giống như chính con người ông.

Không khoa trương.

Không kể công.

Không coi những gì mình làm là điều gì quá đặc biệt.

Trong những năm tháng chiến đấu, Đinh A Trôi cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh. Theo những tư liệu ghi lại, ông đã trải qua hàng chục trận chiến đấu, lập nhiều chiến công và góp phần bảo vệ địa bàn hoạt động của lực lượng cách mạng ở vùng núi Vĩnh Thạnh.

Nhưng chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh.

Phần lớn thời gian của người lính là chờ đợi.

Là hành quân.

Là giữ bí mật.

Là vượt qua những đêm dài trong rừng.

Là chia nhau từng phần lương thực ít ỏi.

Là chăm sóc đồng đội khi ốm.

Là lặng lẽ đi qua những nơi mà không biết ngày mai sẽ ra sao.

Đinh A Trôi đã sống những năm tháng tuổi trẻ của mình như thế.

Trong những đêm hiếm hoi yên tĩnh, ông thường nhớ về bản làng.

Nhớ những mái nhà nằm dưới chân núi.

Nhớ những người già ngồi bên bếp lửa.

Nhớ tiếng trẻ con gọi nhau ngoài sân.

Nhưng càng nhớ quê hương, ông càng hiểu vì sao mình phải tiếp tục.

Ông chiến đấu không phải vì một điều gì xa xôi.

Ông chiến đấu để những bản làng ấy có thể bình yên.

Để một ngày nào đó, trẻ em có thể lớn lên mà không phải giật mình vì tiếng động bất thường vọng từ núi.

Để những người mẹ không còn thấp thỏm mỗi khi con mình đi xa.

Để người dân có thể trở lại với nương rẫy và cuộc sống bình thường.

Đó là lý do giản dị nhất.

Và cũng là lý do mạnh mẽ nhất.

Có những lần Đinh A Trôi phải dẫn đồng đội đi qua những đoạn rừng mà chỉ mình ông biết rõ.

Ông đi trước.

Không cần bản đồ.

Không cần ánh đèn.

Bước chân của ông như đã thuộc lòng từng con dốc.

Đồng đội đi phía sau thường nói đùa rằng Đinh A Trôi có thể nhắm mắt mà vẫn tìm được đường.

Ông chỉ cười.

Ông không biết rằng, chính những bước chân ấy đang đưa mình đi dần vào lịch sử.

Đối với một người Bana không biết chữ trong những năm tháng chiến tranh, con đường để trở thành một người lính trưởng thành chưa bao giờ là con đường bằng phẳng.

Nhưng ông có một thứ mà không trường lớp nào có thể dạy đầy đủ.

Đó là kinh nghiệm của thực tế.

Là khả năng quan sát.

Là trí nhớ.

Là sự nhạy bén.

Và trên hết là ý chí không chịu lùi bước.

Đinh A Trôi từng trực tiếp góp phần bắn hạ nhiều máy bay trực thăng trong những trận chiến ở khu vực Vĩnh Kim. Những chiến công ấy về sau được đồng đội và địa phương ghi nhận như dấu ấn đặc biệt của người chiến sĩ Bana trên chiến trường miền núi Bình Định.

Chùm ảnh tư liệu

ĐINH A TRÔI – NGƯỜI CON BANA GIỮA ĐẠI NGÀN HOA LỬA

Ảnh tư liệu của bài viết.

Nhưng điều đáng quý là, sau chiến tranh, khi nhắc lại những năm tháng ấy, ông vẫn giữ sự hồn hậu của một người con núi rừng.

Ông kể chuyện bằng giọng bình thản.

Như thể những điều đã trải qua chỉ là một phần của cuộc đời.

Không tô vẽ.

Không phóng đại.

Có lẽ bởi với Đinh A Trôi, chiến tranh đã lấy đi quá nhiều điều để người ta có thể coi nó là một câu chuyện nhằm kể về vinh quang.

Ông hiểu giá trị của hòa bình hơn ai hết.

Rồi ngày đất nước thống nhất cũng đến.

Sau những năm tháng dài, tiếng súng dần lùi xa.

Những người còn sống trở về.

Có người trở về với mái tóc đã bạc.

Có người mang theo những ký ức không bao giờ quên.

Có người trở về nhưng không còn gặp lại những đồng đội từng đi cùng mình.

Đinh A Trôi cũng trở về.

Nhưng ông không chọn một cuộc sống nghỉ ngơi.

Sau năm 1975, ông tiếp tục công tác, rồi bắt đầu học chữ. Với người chiến sĩ từng lớn lên giữa núi rừng, đây là một hành trình mới.

Có lẽ trong cuộc đời của Đinh A Trôi, việc học chữ sau chiến tranh cũng mang một ý nghĩa đặc biệt.

Ngày trước, ông dùng sự thông thuộc núi rừng để tìm đường.

Bây giờ, ông tìm một con đường khác bằng những con chữ.

Từ một người chiến sĩ trưởng thành trong thực tiễn, ông tiếp tục học tập để phục vụ quê hương trong thời bình.

Khi trở về Vĩnh Sơn, Đinh A Trôi tiếp tục tham gia công tác tại địa phương. Ông từng đảm nhiệm những nhiệm vụ như Phó Chủ tịch UBND xã, Trưởng Công an xã, rồi Chủ tịch UBND xã và sau đó gắn bó với công tác Hội Cựu chiến binh.

Nếu trong chiến tranh, ông bảo vệ quê hương bằng sự dũng cảm của người chiến sĩ, thì trong hòa bình, ông tiếp tục góp sức xây dựng quê hương bằng trách nhiệm của một người cán bộ.

Ông hiểu rằng hòa bình không có nghĩa là mọi việc đã hoàn thành.

Một vùng đất từng đi qua chiến tranh cần được xây dựng lại.

Người dân cần có cuộc sống tốt hơn.

Trẻ em cần được đến trường.

Những bản làng cần đổi thay.

Những người từng cầm súng cũng phải học cách xây dựng cuộc sống mới.

Đinh A Trôi bước vào cuộc hành trình ấy với tinh thần giống như khi còn ở trong rừng: đã làm thì phải cố gắng làm cho trọn.

Năm tháng trôi đi.

Người thanh niên Bana năm nào dần trở thành một người già.

Mái tóc đổi màu.

Những con đường rừng cũng đã khác.

Nhiều nơi từng là lối mòn giờ đã có đường đi rộng hơn.

Những đứa trẻ trong làng lớn lên, được đến trường, được học những điều mà thế hệ Đinh A Trôi ngày trước không có điều kiện để học.

Mỗi lần nhìn thấy những đổi thay ấy, có lẽ người cựu chiến binh càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của những năm tháng mình đã đi qua.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng ký ức thì không.

Trong ký ức của Đinh A Trôi vẫn còn những cánh rừng.

Những con suối.

Những đêm hành quân.

Những đồng đội đã cùng mình đi qua những năm tháng gian nan.

Và cả những người đã mãi mãi ở lại với núi rừng.

Có thể thời gian sẽ làm nhiều câu chuyện phai mờ.

Nhưng có những con người vẫn được nhớ đến bởi chính cách họ đã sống.

Đinh A Trôi không phải là một người sinh ra để trở thành anh hùng.

Ông chỉ là một chàng trai Bana sinh ra ở vùng núi Vĩnh Sơn.

Ông bước vào cuộc kháng chiến từ những công việc âm thầm nhất.

Từ một người giao liên.

Rồi trở thành chiến sĩ.

Trở thành người bảo vệ cán bộ.

Trở thành người lính thông thạo địa hình.

Trở thành một trong những chiến sĩ lập nhiều thành tích trong những năm tháng chiến tranh.

Và sau tất cả, ông trở về làm một người dân, một người cán bộ, một người cựu chiến binh của quê hương.

Có lẽ chính điều đó làm nên vẻ đẹp đặc biệt trong cuộc đời Đinh A Trôi.

Ông không bao giờ đứng tách khỏi nhân dân.

Ông sinh ra từ bản làng.

Đi vào chiến tranh từ bản làng.

Chiến đấu để bảo vệ bản làng.

Và sau chiến tranh, lại trở về với bản làng.

Một vòng đời giản dị nhưng trọn vẹn.

Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là sự ghi nhận đối với những đóng góp và lòng dũng cảm của ông trong những năm tháng kháng chiến.

Nhưng có lẽ, với người con Bana ấy, điều đáng quý nhất vẫn là được nhìn thấy quê hương bình yên.

Bởi một người đã sống phần lớn tuổi trẻ giữa núi rừng chiến tranh sẽ hiểu rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên.

Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao con người.

Bằng sự hy sinh của những người không kịp trở về.

Bằng những năm tháng xa gia đình.

Bằng những bước chân đi trong rừng mà không biết ngày mai sẽ thế nào.

Đinh A Trôi là một phần của thế hệ ấy.

Một thế hệ không chọn sinh ra trong chiến tranh, nhưng đã lựa chọn cách sống khi chiến tranh đến.

Họ đã không quay lưng.

Họ đã đứng lên.

Và từ những bản làng xa xôi, từ những cánh rừng đại ngàn, họ đã hòa cuộc đời mình vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc.

Ngày nay, khi nhắc đến Đinh A Trôi, người ta không chỉ nhắc đến một người từng lập chiến công trong chiến tranh.

Người ta còn nhớ đến một con người Bana kiên cường, chân chất.

Một người ít học nhưng ham học.

Một người không quen nói những lời hoa mỹ nhưng đã chứng minh lòng yêu nước bằng cả cuộc đời.

Một người từng đi qua chiến tranh nhưng không để quá khứ trở thành nơi để mình dừng lại.

Ông tiếp tục sống.

Tiếp tục làm việc.

Tiếp tục đóng góp.

Có những người anh hùng giống như những ngọn núi.

Họ không cần phải nói về sự vững chãi của mình.

Chỉ cần đứng đó, người khác đã có thể cảm nhận.

Đinh A Trôi cũng như thế.

Cuộc đời ông giống như một thân cây rừng.

Sinh ra trong gian khó.

Lớn lên giữa gió mưa.

Trải qua những năm tháng dữ dội.

Nhưng vẫn bám rễ sâu vào mảnh đất quê hương.

Từ những cánh rừng Vĩnh Sơn, một chàng trai Bana đã bước ra.

Ông không mang theo hành trang là những lời hứa hẹn lớn lao.

Ông chỉ mang theo tình yêu quê hương, sự hiểu biết về núi rừng và một trái tim không muốn đất nước mình mãi chìm trong chiến tranh.

Từ những bước chân đầu tiên của người giao liên năm nào, ông đã đi một chặng đường rất dài.

Một chặng đường đi qua những năm tháng hoa lửa.

Đi qua tuổi trẻ.

Đi qua những thử thách.

Đi qua chiến tranh.

Để rồi trở về với quê hương trong ngày đất nước hòa bình.

Câu chuyện về Đinh A Trôi vì thế không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng.

Đó còn là câu chuyện về những người dân bình dị đã làm nên sức mạnh của lịch sử.

Những người không xuất phát từ những điều kiện đặc biệt.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng làm những điều phi thường.

Và giữa đại ngàn Vĩnh Sơn, nơi những cánh rừng vẫn nối tiếp nhau đến tận chân trời, câu chuyện về người chiến sĩ Bana năm nào vẫn còn mang một ý nghĩa đẹp đẽ.

Rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào việc một người sinh ra ở đâu.

Không phụ thuộc vào việc người ấy biết bao nhiêu con chữ.

Cũng không phụ thuộc vào việc người ấy có nói những lời lớn lao hay không.

Lòng yêu nước đôi khi bắt đầu từ một điều rất giản dị.

Là yêu ngôi làng của mình.

Yêu những con người sống quanh mình.

Và khi quê hương bị đe dọa, biết rằng mình không thể đứng ngoài.

Đinh A Trôi đã sống như thế.

Từ một người con bình dị của dân tộc Bana, ông trở thành một người chiến sĩ.

Từ một người chiến sĩ, ông trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng sau tất cả những danh hiệu, ông vẫn là người con của núi rừng.

Vẫn mang trong mình sự mộc mạc, chân thành và nụ cười hồn hậu của người Bana.

Có lẽ đó mới chính là điều khiến câu chuyện về ông trở nên đáng nhớ.

Bởi những người anh hùng chân chính đôi khi không tự nhận mình là anh hùng.

Họ chỉ làm điều mà trái tim mình mách bảo.

Khi đất nước cần, họ bước đi.

Khi đồng đội cần, họ sát cánh.

Khi quê hương hòa bình, họ trở về góp sức dựng xây.

Và năm tháng sau này, lịch sử gọi tên họ.

Đinh A Trôi – người con Bana của đại ngàn Vĩnh Sơn, người chiến sĩ đã đi qua những năm tháng hoa lửa bằng lòng quả cảm, sự bình dị và một tình yêu son sắt với quê hương, đất nước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn