Người con của bản Mông
Anh là chàng trai Mông khỏe như đá núi.
Theo bộ đội, anh dẫn đường nhanh như gió rừng.
Một trận giao tranh, anh thân chở thương binh thoát vòng vây.
Đạn cắt ngọt vạt áo chàm nhưng không thể cắt ý chí.
Anh ngã xuống ngay sát đỉnh núi quê mình.
Cả bản khóc, thổi khèn tiễn anh về với Giàng.
Mùa nào trên đỉnh ấy cũng nở hoa cỏ dại trắng trời.
Hoa mang hình dáng vững chãi của đá.
Người ta gọi đó là Đỉnh Núi Anh Hùng.
Tên anh viết bằng tiếng Mông, nhưng nghĩa là “Người giữ núi”.



