Người con của bản mường và loạt đạn cao xạ rực lửa miền Tây
Lò Văn Bường là một người con của đồng bào dân tộc Thái vùng sương mờ Tây Bắc, nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất. Mang theo tiếng sáo, tiếng khèn và ý chí sắt đá của núi rừng ra trận, anh trở thành pháo thủ của một đơn vị pháo cao xạ, có nhiệm vụ chốt chặn và bảo vệ những cung đường huyết mạch ngập mùi bom đạn tại mặt trận Trung Lào.
Người con của bản mường và loạt đạn cao xạ rực lửa miền TâyLò Văn Bường là một người con của đồng bào dân tộc Thái vùng sương mờ Tây Bắc, nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất. Mang theo tiếng sáo, tiếng khèn và ý chí sắt đá của núi rừng ra trận, anh trở thành pháo thủ của một đơn vị pháo cao xạ, có nhiệm vụ chốt chặn và bảo vệ những cung đường huyết mạch ngập mùi bom đạn tại mặt trận Trung Lào.Mùa khô năm 1971, không quân địch tập trung đánh phá điên cuồng nhằm cắt đứt hành lang chiến lược của ta. Cao điểm nơi khẩu đội của Lò Văn Bường đóng quân trở thành "tọa độ chết", liên tục hứng chịu hàng tấn bom phá, bom napalm và đạn tên lửa từ các tốp máy bay phản lực Mỹ. Mặt đất bị cày sới tan hoang, khói độc khét lẹt trùm lên công sự, không khí nóng bỏng như chực thiêu rụi mọi thứ.Trong một trận chiến ác liệt, máy bay địch lao xuống thấp, trút một loạt bom chùm ngay sát trận địa. Sức nổ khủng khiếp hất tung bụi đất, làm nhiều đồng đội trong khẩu đội hy sinh và bị thương nặng. Chiếc giá kính ngắm của khẩu pháo bị mảnh bom văng trúng làm hỏng hóc, trong khi các tốp máy bay phản lực phản kích vẫn đang gầm rú, lượn vòng để chuẩn bị cho đợt oanh tạc dứt điểm.Nếu không có kính ngắm, pháo không thể bắn chính xác, và toàn bộ trận địa sẽ bị xóa sổ. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lò Văn Bường — lúc này cũng đang bị thương ở chân, máu chảy đầm đìa — đã đưa ra một quyết định táo bạo. Anh nén đau gượng dậy, dùng cả thân mình làm bệ đỡ cố định, ghì chặt lấy thân pháo và hét lớn: "Bắn thẳng vào bụng chúng nó! Hãy nhìn hướng đường đạn của tôi mà hiệu chỉnh!"Bằng lòng dũng cảm phi thường và sự mưu trí, Lò Văn Bường cùng các chiến sĩ còn lại đã dùng phương pháp ngắm qua nòng pháo và đường đạn vạch đường để quật ngã kẻ thù. Khẩu pháo cao xạ dưới sự điều khiển kiên cường của anh lại tiếp tục khạc lửa, tuôn loạt đạn rực đỏ xé toạc bầu trời, bắn cháy một chiếc phản lực cỡ lớn và buộc các chiếc còn lại phải hốt hoảng tháo chạy, bảo vệ an toàn cho trận địa và tuyến đường giao thông.Lò Văn Bường đã anh dũng hy sinh ngay trên mâm pháo sau khi đợt càn quét bị bẻ gãy, do vết thương quá nặng và kiệt sức. "Bông hoa lửa" Lò Văn Bường ngã xuống ở tuổi đôi mươi phơi phới, máu của người con bản mường đã thấm hòa vào lòng đất non sông, viết nên một huyền thoại bất tử về tinh thần dũng cảm, kiên cường của người chiến sĩ phòng không thời hoa lửa.



