Người con của quê hương
Cao Văn Vương rời quê khi chiến tranh còn chưa biết ngày kết thúc.
Trước lúc đi, anh nhìn lại mái nhà thật lâu.
Không ai biết đó có phải lần cuối hay không.
Những ngày sau đó là những cuộc hành quân nối dài.
Rừng núi.
Mưa gió.
Những đêm thiếu ngủ.
Nhưng mỗi lần mệt mỏi, Vương lại nghĩ đến quê nhà.
Anh biết nơi mình sinh ra đang chờ một ngày bình yên.
Và đó là lý do anh tiếp tục.
Có thể chiến tranh khiến con người phải xa quê.
Nhưng chính tình yêu quê hương lại giúp họ vượt qua chiến tranh.


