NGƯỜI CON CỦA SÔNG CÔNG VÀ KHÚC HÁT RU TRÊN LỬA ĐẠN (P1)
Chương I: Tuổi trẻ bên dòng sông Cầu và khát vọng tự do
Phường Sông Công hôm nay rực rỡ sắc cờ và những dãy nhà cao tầng san sát, nhưng trong ký ức của Mẹ Nguyễn Thị Ánh, nơi đây từng là một vùng đất cháy sém vì bom đạn và hừng hực khí thế của những ngày đầu kháng chiến. Mẹ sinh ra và lớn lên khi đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ. Tiếng sóng vỗ của dòng sông Cầu không chỉ tưới mát cho những cánh đồng mà còn hun đúc trong lòng người con gái ấy một ý chí sắt đá.
Vào những năm kháng chiến chống Pháp, khi chiến khu ATK Thái Nguyên trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, Sông Công là điểm trung chuyển quan trọng. Mẹ Ánh khi ấy là cô gái mười tám đôi mươi, đôi chân thoăn thoắt băng rừng, đôi tay chai sần vì cuốc đất, gieo mầm. Ban ngày mẹ cùng dân làng tăng gia sản xuất, đêm đến lại cùng chị em phụ nữ địa phương tổ chức các đội "hậu cần xanh".
Tôi nhớ nhất những buổi tối tiếp tế lương thực cho bộ đội. Dưới ánh trăng mờ đục của vùng trung du, chúng tôi gánh trên vai những thúng gạo, những sọt khoai mà lòng rộn ràng như đi hội. Mẹ Ánh không chỉ là người lao động giỏi mà còn là một mắt xích quan trọng trong việc giữ bí mật cho các cán bộ nằm vùng. Trong cái lán nhỏ ven rừng, mẹ đã bao lần che giấu chiến sĩ dưới hầm bí mật ngay sát nách đồn giặc. Sự dũng cảm của mẹ lúc bấy giờ như ngọn lửa nhỏ, thầm lặng nhưng bền bỉ, góp phần giữ vững mạch máu giao thông cho chiến trường.


