Người Con Đất Hà Giang Giữa Thời Hoa Lửa
Đầu năm 1948, trên mảnh đất biên cương Hà Giang, gió rét của mùa đông cao nguyên vẫn thổi rú gào qua những vách đá dựng đứng. Giữa núi rừng đó, có một người đàn ông người dân tộc Mông tên Sùng Dúng Lù, người đã cả đời gắn bó với từng lối đi, từng mỏm đá của quê hương. Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, chúng đốt nhà, cướp của, hành hạ đồng bào các dân tộc – trong lòng ông bừng lên ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm: “Đất nước này là của chúng ta, không bao giờ để kẻ thù ngang nhiên dẫm đạp!”
Không chần chừ, Sùng Dúng Lù vận động đồng bào các dân tộc Mông, Tày, Dao, Nùng cùng nhau đứng lên. Ông nói với mọi người bằng giọng nói chân chất nhưng đầy thuyết phục: “Chúng ta có núi rừng làm bạn, có nhau làm chỗ dựa. Chỉ cần đoàn kết lại, dù địch có mạnh đến đâu cũng không thể làm gì được ta!”
Dưới sự tổ chức của ông, những người nông dân cầm cuốc, chăn ngựa đã trở thành du kích. Không có vũ khí hiện đại, họ dùng nỏ tên, giáo mác, dựa vào địa hình hiểm trở để đánh giặc. Sùng Dúng Lù dẫn đồng đội chặn đường tiếp tế, tập kích đồn bốt địch vào lúc nửa đêm, dụ địch vào những hẻm núi sâu rồi bao vây. Bản thân ông luôn đi đầu trong mỗi chuyến đi, mỗi trận đánh, dù tuổi đã cao vẫn băng rừng lội suối không quản ngại gian khổ.
Biết rõ từng ngóc ngách của cao nguyên, ông còn làm cầu nối quan trọng giữa cán bộ cách mạng với đồng bào các dân tộc. Nhờ sự tin yêu của người dân, mọi thư mật, chỉ thị đều được chuyển giao an toàn, mọi kế hoạch của địch đều sớm bị phát hiện. Có lần, bị địch bắt giữ, tra tấn dã man để ép khai ra nơi trú ẩn của cán bộ và đồng đội, Sùng Dúng Lù vẫn giữ vững tinh thần, không hé nửa lời. Trước mặt kẻ thù, ông chỉ nói một câu: “Tôi có thể chết, nhưng không bao giờ phản bội đồng bào, phản bội quê hương!” Nhờ sự giúp đỡ của nhân dân, ông sau đó đã thoát ra an toàn và tiếp tục đứng trên tuyến đầu chống giặc.
Trải qua bao năm tháng kháng chiến, Sùng Dúng Lù cùng đồng bào các dân tộc Hà Giang góp phần làm nên những chiến thắng vang dội, giữ vững mảnh đất biên cương thiêng liêng của Tổ quốc. Khi hòa bình lập lại, ông vẫn sống giản dị giữa núi rừng, luôn nhắc nhở con cháu: “Hòa bình, độc lập hôm nay không tự có được – đó là máu thịt, là sự đoàn kết của tất cả dân tộc ta vun đắp nên.”
Ngày nay, tên tuổi Sùng Dúng Lù vẫn được đồng bào các dân tộc Hà Giang kính trọng và tự hào. Ông là biểu tượng của lòng yêu nước chân thành, của tình đoàn kết keo sơn giữa các dân tộc anh em trên mảnh đất địa đầu Tổ quốc.



