NGƯỜI CON DÂU Ở LẠI
Khi chồng lên đường, bà Thủy mới ngoài hai mươi.
Hai người cưới nhau chưa được bao lâu.
Căn nhà nhỏ còn chưa kịp sửa sang.
Chồng đi, bà ở lại cùng mẹ chồng.
Những ngày đầu rất khó khăn.
Bà vừa làm ruộng vừa chăm mẹ.
Mỗi khi có thư, bà đọc đi đọc lại.
Chồng thường hỏi mẹ có khỏe không, mùa màng thế nào và dặn bà giữ gìn sức khỏe.
Bà viết thư trả lời rằng mọi việc đều ổn.
Thực tế có những ngày rất vất vả.
Nhưng bà không muốn chồng lo.
Một thời gian sau, thư thưa dần.
Rồi tin báo hy sinh đến.
Mẹ chồng khóc.
Bà không khóc trước mặt mẹ.
Bà tiếp tục công việc.
Đêm xuống, bà mới ngồi một mình bên cửa.
Gia đình nhà chồng nhiều lần khuyên bà đi bước nữa.
Bà không trách ai.
Nhưng bà quyết định ở lại chăm mẹ.
Bà nói mình đã hứa với chồng sẽ chăm sóc mẹ.
Lời hứa ấy trở thành điều bà giữ suốt nhiều năm.
Mẹ chồng sống đến tuổi rất cao.
Những năm cuối đời, bà cụ thường nắm tay con dâu và nói rằng nếu không có con, mẹ không biết mình sẽ sống thế nào.
Sau khi mẹ mất, bà Thủy vẫn ở căn nhà cũ.
Con cháu nhiều lần muốn đón bà lên thành phố.
Bà không đi.
Bà nói ở đây có nhiều kỷ niệm.
Người chồng đã mất từ rất lâu.
Nhưng lời hứa của một người vợ trẻ vẫn còn nguyên.
Có những người phụ nữ không đứng ở chiến trường nhưng cũng trải qua những năm tháng dài của sự hy sinh.
Họ giữ nhà.
Giữ lời hứa.
Giữ gia đình.
Và đôi khi, đó là cách họ gìn giữ người đã khuất.



