NGƯỜI CON ĐI THAY
Câu chuyện kể về một người con thay cha – một cựu thanh niên xung phong – đi dự buổi họp mặt đồng đội khi cha đã yếu không còn đi xa được.
Năm đó, cha không đi được nữa.
Chân yếu.
Trí nhớ lúc nhớ lúc quên.
Nhưng cứ đến gần ngày họp mặt, ông lại hỏi:
“Năm nay… có họp không con?”
Người con biết.
Cha không nhớ rõ nhiều chuyện trong nhà. Nhưng vẫn nhớ ngày gặp đồng đội.
Tối hôm trước buổi họp, ông lục tủ rất lâu.
Lấy ra chiếc áo cũ.
Chiếc mũ đã bạc màu.
Ông vuốt lại từng nếp vải.
“Con đi thay cha nhé.”
Giọng ông nhẹ, nhưng ánh mắt thì không.
Người con gật đầu.
Sáng hôm sau, anh mặc chiếc áo ấy.
Hơi rộng.
Nhưng ấm.
Buổi họp mặt tổ chức trong căn phòng quen thuộc. Những mái đầu bạc ngồi thành vòng tròn. Tiếng cười xen lẫn những cái bắt tay lâu thật lâu.
Khi anh bước vào, có người hỏi:
“Cháu là…?”
Anh đứng thẳng, nói rõ ràng:
“Cháu là con của bác…”
Căn phòng bỗng lặng đi một nhịp.
Rồi một người đứng dậy, tiến lại gần.
“Cha cháu khỏe không?”
Anh đáp:
“Cha yếu rồi… nhưng vẫn nhớ các bác.”
Người đàn ông trước mặt gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Ông ấy ngày xưa gan lắm.”
Anh nghe câu đó, tim mình khẽ rung.
Buổi họp diễn ra như bao năm.
Nhưng hôm ấy, trong góc phòng có một chiếc ghế trống.
Không ai ngồi.
Cuối buổi, mọi người chụp một bức ảnh chung.
Anh đứng vào vị trí cha từng đứng.
Khi chụp xong, một bác đặt tay lên vai anh:
“Về nói với cha cháu… chúng tôi vẫn đợi.”
Chiều đó, anh mang tấm ảnh về.
Cha đang ngồi trước hiên.
Anh đặt bức ảnh vào tay ông.
Ông nhìn thật lâu.
Những gương mặt già nua trong ảnh có lẽ ông không nhớ hết tên.
Nhưng ông nhận ra.
Ông khẽ hỏi:
“Có đông đủ không con?”
Anh đáp:
“Dạ… gần đủ.”
Ông gật đầu.
Rồi mỉm cười.
Một nụ cười rất hiền.
Tối hôm ấy, ông đặt tấm ảnh ở đầu giường.
Như một điều gì đó vừa được nối lại.
Người con hiểu rằng, mình không chỉ đi thay cha một buổi họp.
Mình đã bước vào một phần ký ức của ông.
Và giữ nó.
Cho đến khi cha không còn hỏi:
“Năm nay… có họp không con?”



