Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người con gái anh hùng của quê hương hàm thuận bắc

Trong những năm tháng chiến tranh, biết bao người con của quê hương đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để bảo vệ làng quê và đất nước. Trong số đó có một người phụ nữ đặc biệt: bà Phạm Thị Mai, còn được người dân thân mật gọi là Tám Tiệm, quê ở xã Hàm Liêm, huyện Hàm Thuận Bắc.

Lâm Đồng13/08/2026Đoàn xã Hàm Thuận Bắc (Hàm Thuận Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, quê hương Hàm Liêm không yên bình như hôm nay. Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Những con đường làng, cánh đồng và mái nhà thân thuộc có thể trở thành nơi diễn ra những trận chiến bất cứ lúc nào.

Trong hoàn cảnh ấy, cô bé Phạm Thị Mai lớn lên với tình yêu quê hương sâu sắc. Năm 1961, khi mới 14 tuổi, bà tình nguyện tham gia cách mạng. Công việc đầu tiên của cô gái trẻ là làm liên lạc, vận chuyển vũ khí, thuốc men và lương thực để phục vụ bộ đội.

Tuổi còn nhỏ nhưng nhiệm vụ lại không hề nhỏ. Mỗi chuyến đi đều có thể gặp nguy hiểm. Thế nhưng, Phạm Thị Mai không lùi bước. Với bà, được góp sức bảo vệ quê hương là một niềm tự hào.

Thời gian trôi qua, cô bé năm nào ngày càng trưởng thành. Khi 17 tuổi, bà được giao nhiệm vụ Phó Bí thư Xã đoàn Hàm Liêm, đồng thời tham gia Đội du kích mật Sông Nhị, hoạt động trên nhiều địa bàn như Hàm Tiến, Hàm Phong và Hàm Hiệp.

Công việc của người chiến sĩ du kích mật đòi hỏi sự nhanh nhẹn, gan dạ và khả năng giữ bí mật. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến bản thân và đồng đội gặp nguy hiểm. Nhưng cô gái trẻ Phạm Thị Mai vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.

Rồi một ngày, bà bị địch bắt.

Những trận tra tấn khắc nghiệt đã không khuất phục được người nữ chiến sĩ. Bà phải chịu đựng những đau đớn khủng khiếp, thậm chí hai chân bị cụt sau những lần bị bắt và tra tấn.

Đó có lẽ là những tháng ngày đau đớn nhất trong cuộc đời bà. Nhưng điều đáng khâm phục là sau những mất mát ấy, bà vẫn không để mình gục ngã.

Chiến tranh rồi cũng qua đi.

Hòa bình trở lại trên quê hương Hàm Thuận Bắc. Những tiếng súng ngày nào dần lùi vào quá khứ. Thế nhưng, những vết thương trên cơ thể và ký ức về chiến tranh vẫn còn đó.

Điều khiến mọi người càng kính phục bà Tám Tiệm là dù hai chân đã bị cụt, bà vẫn cố gắng tự chăm sóc bản thân, làm vườn, đi chợ và sống một cuộc đời đầy nghị lực. Bà còn đến các trường học để kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ, giúp các em hiểu hơn về những năm tháng chiến đấu gian khổ của cha ông.

Tôi hình dung một buổi sáng trên quê hương Hàm Liêm. Những hàng cây xanh lay động trong gió. Trước mặt các em học sinh là một người phụ nữ đã đi qua chiến tranh, trên thân thể mang những dấu tích không thể xóa nhòa.

Bà kể về những ngày làm liên lạc, về những chuyến vận chuyển trong bom đạn, về đồng đội và quê hương.

Các em học sinh lặng im lắng nghe.

Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, những trang sách lịch sử không còn xa xôi. Lịch sử hiện lên qua chính một con người bằng xương bằng thịt – một người đã từng là cô bé 14 tuổi của Hàm Liêm, từng mang trong mình khát vọng được góp sức cho quê hương và đã đánh đổi một phần thân thể của mình cho lý tưởng ấy.

Câu chuyện về bà Phạm Thị Mai giúp tôi hiểu rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó bắt đầu từ tình yêu đối với quê hương, từ mong muốn bảo vệ những người thân yêu và từ sự sẵn sàng làm những việc có ích cho cộng đồng.

Điều khiến tôi xúc động nhất ở bà không chỉ là những năm tháng chiến đấu mà còn là nghị lực sau chiến tranh. Mất đi đôi chân nhưng bà không mất đi niềm tin vào cuộc sống. Bà tiếp tục sống, lao động và kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Đó chính là một cách gìn giữ lịch sử.

Hôm nay, quê hương Hàm Thuận Bắc đã có những con đường rộng mở, những cánh đồng xanh và cuộc sống ngày càng phát triển. Thế hệ trẻ chúng tôi được học tập trong hòa bình, được vui chơi dưới bầu trời bình yên. Để có được cuộc sống ấy, biết bao thế hệ cha anh đã phải hy sinh.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Mai – người con gái của Hàm Liêm – là một trong những tấm gương mà quê hương có quyền tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn