NGƯỜI CON GÁI BÊN ĐƯỜNG 39
Đêm xuống rất nhanh trên vùng quê Thái Bình.
Nguyễn Thị Chiên ngồi nép bên bờ ruộng, khẩu súng trong tay được giấu dưới lớp áo nâu. Phía xa, tiếng xe của quân Pháp vọng lại trên con đường 39. Những người dân trong làng đã quen với những đợt càn quét. Nhưng họ cũng quen với một điều khác: mỗi khi quân địch xuất hiện, cô gái nhỏ bé ấy luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất.
Nguyễn Thị Chiên tham gia cách mạng từ năm 1946, xây dựng cơ sở kháng chiến và tổ chức đội du kích ở Tán Thuật. Cô cùng đồng đội nhiều lần đánh địch, phá giao thông, chống càn.
Có lần, cô bị bắt.
Kẻ địch dùng đủ cách dụ dỗ và tra khảo suốt nhiều tháng. Chúng muốn biết cơ sở cách mạng ở đâu, ai là người chỉ huy, những cán bộ nào đang hoạt động.
Nhưng cô gái trẻ chỉ im lặng.
Cô hiểu rằng nếu mình nói ra, những người phía sau sẽ gặp nguy hiểm.
Ra khỏi nhà tù, Nguyễn Thị Chiên lại trở về với đội du kích.
Tháng 10 năm 1951, trên đường 39, cô cùng đồng đội phục kích một toán địch. Trong trận đánh, cô bắn bị thương một tên, bắt sống sáu tên và thu được bốn khẩu súng. Cuối năm ấy, trong một trận chống càn, cô còn chỉ huy du kích bắt sống bốn tên địch.
Năm 1952, ở tuổi 22, Nguyễn Thị Chiên được tuyên dương Anh hùng. Cô là nữ du kích duy nhất được chọn báo cáo điển hình tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất ở Việt Bắc.
Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất không nằm ở những tấm huân chương.
Mà là hình ảnh cô gái năm nào vẫn đứng giữa cánh đồng quê mình, bảo vệ từng con đường, từng mái nhà.
Có những người làm nên lịch sử bằng những trận đánh lớn.
Cũng có những người làm nên lịch sử bằng việc không chịu khuất phục trong những ngày rất đỗi bình thường.



