Người con gái chờ dưới gốc đa già
Người con gái chờ dưới gốc đa già
Người con gái chờ dưới gốc đa già
Làng tôi có cây đa hơn trăm năm tuổi. Tán lá rộng như chiếc ô khổng lồ che mát cả khoảng sân đình. Nơi đó cũng là nơi bao đôi trai gái hẹn hò, và cũng là nơi chứng kiến câu chuyện thời hoa lửa của chị Hòa – cô gái đẹp nhất làng.
Ngày anh Lâm nhập ngũ, hai người đứng dưới cây đa. Chị Hòa đưa cho anh chiếc khăn tay thêu vội, anh thì hứa: “Ngày hòa bình, anh sẽ về cưới em.” Họ nắm tay nhau thật lâu như muốn giữ lại cả tuổi thanh xuân đang bị bom đạn chia cắt.
Chiến tranh kéo dài, tin tức từ mặt trận khó khăn và hiếm hoi. Mỗi chiều, chị Hòa lại ra gốc đa ngồi, đan áo len cho bộ đội. Người ta bảo chị dại, nhưng chị chỉ mỉm cười: “Em tin anh ấy còn sống.” Niềm tin ấy mạnh mẽ đến mức không ai nỡ nói một lời làm chị buồn.
Ba năm sau, đơn vị anh Lâm gửi về một lá thư báo anh đã hy sinh trong trận đánh ở ngã ba Đồng Lộc. Cả làng lặng đi. Nhưng chị Hòa vẫn tiếp tục ra cây đa ngồi… như chưa hề có tin xấu. Một lần, tôi mạnh dạn hỏi: “Chị ơi, sao chị vẫn chờ?” Chị nhìn xa xăm: “Anh ấy hứa sẽ về. Lời hứa của người lính thiêng lắm.”
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Bộ đội trở về trong niềm vui vỡ òa. Nhưng trong đoàn quân thắng trận hôm ấy, không có anh Lâm. Chị Hòa đứng lặng dưới tán đa, đôi mắt đỏ nhưng không khóc. “Không sao… đời này em chờ, đời sau anh về cũng được.”
Chị không lập gia đình. Mỗi sáng, người ta vẫn thấy chị quét sân đình, vẫn ngồi dưới gốc đa như bao năm trước. Chiếc khăn tay chị thêu cho anh đã bạc màu, nhưng chị vẫn giữ bên mình như giữ một phần trái tim.
Chị Hòa mất vào một ngày cuối thu. Người ta chôn chị ngay dưới gốc đa – nơi chị đã chờ đợi cả đời. Nghe kể rằng đêm đó, lá đa rơi đầy như mưa, như thể trong gió có bóng dáng anh Lâm trở về đón chị.



