Người con gái cống hiến tuổi thanh xuân cho lịch sử dân tộc Cô gái TNXP làm nhiệm vụ mở các tuyến đường chiến lược, huyết mạch giao thông như đường 217B tại khu vực Sầm Nưa (Lào), bảo đảm vận chuyển hàng hóa, phục vụ chiến đấu và củng cố tình hữu nghị.
rong căn nhà nhỏ tại thôn Bắc Sơn, xã Đắk Mil, tỉnh Lâm Đồng, cụ Lê Thị Hoà (sinh năm 1954) lặng lẽ nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy bão táp. Sinh ra và lớn lên tại xã Xuân Thiên, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa (nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa), cụ Hoà là một trong những người con đã gạt bỏ thanh xuân riêng để cống hiến cho sự nghiệp kháng chiến của dân tộc.
Năm 1972, Việt Nam đã cử các lực lượng thanh niên xung phong thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong 572 sang làm nhiệm vụ quốc tế và mở đường chiến lược trên đất nước Lào. Bà cùng hàng nghìn cán bộ, đội viên nam nữ thanh niên từ khắp địa phương khác nhau đã hăng hái tình nguyện xung phong lên đường. Họ làm nhiệm vụ mở các tuyến đường chiến lược, huyết mạch giao thông như đường 217B tại khu vực Sầm Nưa (Lào), bảo đảm vận chuyển hàng hóa, phục vụ chiến đấu và củng cố tình hữu nghị.Thời gian chiến đấu và làm việc tại mặt trận Lào đã để lại trong ký ức cụ những kỷ niệm không thể nào quên về sự tàn khốc của chiến tranh và những thủ đoạn hiểm xót từ phía kẻ thù. Cụ Hoà nhớ lại, thời đó lính Mỹ thường dùng câu tiếng Lào “ໄປນຳອ້າຍເດີ, ອ້າຍໃຫ້ເງິນຫລາຍ”-Đi theo anh đi, anh cho nhiều tiền để dụ dỗ những người phụ nữ.
Do không hiểu tiếng bản địa, nhiều người vì tò mò đã lại gần và rơi vào cái bẫy bắt cóc của lính Mỹ. Có những người may mắn sống sót trở về, nhưng cũng có những người vĩnh viễn không còn tìm thấy đường về quê hương. Những câu chuyện ấy đã trở thành vết sẹo lịch sử, nhắc nhở về những hiểm nguy rình rấp mà các nữ thanh niên xung phong và nhân dân phải đối mặt nơi tuyến đầu.
Đến những năm 1980, cụ Hoà trở về quê nhà và cống hiến sức trẻ trong ngành thủy lợi. Những năm 1990, cụ quyết định rời quê hương Thanh Hóa để vào vùng đất mới Đắk Mil, tỉnh Lâm Đồng lập nghiệp và gắn bó cho đến nay.
Trải qua những biến cố của cuộc đời, cụ Hoà hiện sống cô đơn một mình. Dẫu không có người thân bên cạnh trong căn nhà ở thôn Bắc Sơn, nhưng cụ chưa bao giờ cảm thấy bị lãng quên. Những chuyến thăm hỏi, động viên tinh thần thường xuyên từ Đoàn Thanh niên xã Đắk Mil và các đoàn tình nguyện đã mang lại nguồn ấm áp lớn lao cho người cựu thanh niên xung phong. Sự quan tâm ấy không chỉ là niềm an ủi tuổi già mà còn là sự tri ân sâu sắc của thế hệ hôm nay đối với những cống hiến thầm lặng của cụ cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.



