NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐẤT ĐỎ
NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐẤT ĐỎ
Buổi sáng ở vùng Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu, trời trong và nắng gắt. Những hàng cây cao đứng im trong gió, con đường làng chạy qua những vườn cây xanh ngắt. Nếu chỉ nhìn khung cảnh ấy hôm nay, thật khó tưởng tượng nơi đây từng là một trong những vùng đất dữ dội nhất của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Chính trên mảnh đất này, một cô gái trẻ đã bước vào lịch sử bằng một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy khí phách. Tên cô là Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Tuổi thơ của cô diễn ra trong những năm đất nước còn chìm dưới ách cai trị của thực dân Pháp. Gia đình cô cũng như nhiều gia đình khác trong vùng phải chứng kiến cảnh lính Pháp đi lại, bắt bớ và đàn áp những người tham gia hoạt động chống Pháp. Khi còn rất nhỏ, Võ Thị Sáu đã chứng kiến những biến động ấy và dần hình thành trong mình lòng căm thù quân xâm lược.
Năm 1947, khi mới khoảng mười bốn tuổi, Võ Thị Sáu bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương. Một cô gái ở tuổi ấy đáng lẽ vẫn còn đang sống những ngày tháng của tuổi thiếu niên, nhưng cuộc chiến tranh đã khiến cô trưởng thành sớm hơn rất nhiều. Cô làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và hỗ trợ lực lượng cách mạng. Công việc tưởng như nhỏ bé nhưng vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ cần bị phát hiện, cô có thể bị bắt bất cứ lúc nào.
Có một lần, trong một cuộc mít tinh của người dân ở Đất Đỏ, cô đã ném lựu đạn vào nhóm lính Pháp đang làm nhiệm vụ. Quả lựu đạn không gây thương vong như dự định, nhưng hành động ấy khiến chính quyền thực dân đặc biệt chú ý đến cô. Võ Thị Sáu tiếp tục hoạt động bí mật trong một thời gian, cho đến khi bị bắt vào năm 1950.
Khi ấy cô mới mười bảy tuổi.
Người ta đưa cô về giam tại nhà tù Bà Rịa, sau đó chuyển qua nhiều nơi giam giữ khác. Đối với một cô gái còn rất trẻ, những ngày trong nhà tù chắc chắn vô cùng khắc nghiệt. Nhưng những người từng gặp cô trong thời gian bị giam kể lại rằng cô vẫn giữ thái độ bình tĩnh và không khuất phục trước sự đe dọa của kẻ thù.
Thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra xét xử và kết án tử hình. Một cô gái chưa đến hai mươi tuổi bị tuyên án tử hình chỉ vì tham gia hoạt động cách mạng. Sau đó, họ đưa cô ra Côn Đảo.
Chuyến tàu đưa Võ Thị Sáu ra đảo bắt đầu từ đất liền trong một buổi tối. Biển rộng và tối đen, còn phía trước là Côn Đảo, nơi được thực dân Pháp sử dụng làm một trong những hệ thống nhà tù khắc nghiệt nhất Đông Dương. Trên con tàu ấy, cô biết rằng mình đang được đưa đến nơi mà rất nhiều người đã hy sinh và không bao giờ trở lại.
Nhưng cô vẫn bình tĩnh.
Đêm ấy, giữa tiếng sóng biển và tiếng máy tàu, cô gái trẻ rời khỏi quê hương lần cuối. Không ai biết trong lòng cô lúc đó nghĩ gì. Có thể cô nhớ cha mẹ, nhớ quê Đất Đỏ, nhớ những con đường mình từng đi qua. Có thể cô cũng biết rằng mình sẽ không còn cơ hội trở về.
Khi tàu cập bến Côn Đảo, Võ Thị Sáu được đưa vào nhà tù. Những người tù chính trị khác biết tin một cô gái rất trẻ vừa bị đưa ra đảo. Sự xuất hiện của cô khiến nhiều người xúc động, bởi trong những nơi khắc nghiệt như thế, tuổi trẻ và sự bình tĩnh của một người như Võ Thị Sáu càng trở nên đặc biệt.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chính quyền thực dân Pháp quyết định thi hành án tử hình đối với cô.
Sáng hôm ấy, tại Côn Đảo, trời vẫn sáng như mọi ngày. Biển vẫn ở đó, gió vẫn thổi qua những hàng cây và cuộc sống bên ngoài nhà tù vẫn tiếp tục. Nhưng đối với Võ Thị Sáu, đó là buổi sáng cuối cùng của cuộc đời.
Những người chứng kiến kể lại rằng khi bị đưa đến nơi hành quyết, cô vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Khi được yêu cầu quỳ xuống, cô không khuất phục. Cô bịt mắt nhưng sau đó lại yêu cầu bỏ khăn để được nhìn quê hương lần cuối. Theo những tư liệu và lời kể được lưu truyền, trước khi hy sinh, cô vẫn hát và thể hiện sự bình thản đáng kinh ngạc của một người con gái mới mười chín tuổi.
Rồi tiếng súng vang lên.
Võ Thị Sáu hy sinh tại Côn Đảo khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng câu chuyện của cô không kết thúc ở đó.
Sau khi đất nước thống nhất, tên tuổi Võ Thị Sáu được nhắc đến ở nhiều nơi. Quê hương Đất Đỏ trở thành địa danh gắn liền với cuộc đời của cô. Những con đường, trường học, công trình và tượng đài mang tên Võ Thị Sáu xuất hiện ở nhiều địa phương. Câu chuyện về cô gái trẻ của Đất Đỏ được kể lại cho nhiều thế hệ học sinh như một biểu tượng của lòng yêu nước và sự kiên cường.
Điều khiến câu chuyện về Võ Thị Sáu đặc biệt không chỉ là việc cô đã hy sinh khi còn quá trẻ. Điều đáng nhớ hơn là trong một thời đại mà chiến tranh có thể đẩy một cô gái mới mười bốn, mười lăm tuổi vào những công việc nguy hiểm, cô vẫn lựa chọn tham gia vào cuộc đấu tranh mà mình tin là đúng.
Ngày nay, khi những đứa trẻ cùng tuổi Võ Thị Sáu năm xưa được đến trường, được vui chơi và lớn lên trong hòa bình, khoảng cách giữa hai thế hệ trở nên rất lớn. Một cô bé mười bốn tuổi hôm nay có thể đang ngồi trong lớp học, đọc một câu chuyện lịch sử mà không thể tưởng tượng rằng từng có một cô gái cùng tuổi mình đã phải đi qua những nhà tù, những cuộc thẩm vấn và cuối cùng đối mặt với cái chết.
Có lẽ đó cũng là lý do câu chuyện về Võ Thị Sáu vẫn được kể.
Không phải để biến chiến tranh thành một điều lãng mạn, cũng không phải để quên đi những mất mát mà chiến tranh gây ra. Mà để những người sống trong hòa bình hiểu rằng sự bình yên của hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đằng sau những ngôi trường, những con đường và những buổi sáng bình thường là lịch sử của rất nhiều con người từng phải trả giá bằng tuổi trẻ và cả cuộc đời.
Ở Đất Đỏ hôm nay, những con đường đã rộng hơn, những ngôi nhà đã khang trang hơn và cuộc sống của người dân đã khác rất nhiều so với thời Võ Thị Sáu còn sống. Nhưng cái tên của cô gái năm xưa vẫn ở lại với quê hương.
Một cô gái sinh ra từ một vùng đất đỏ, lớn lên giữa chiến tranh, ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, rồi trở thành một phần ký ức không thể tách rời của chính vùng đất ấy.
Và mỗi khi câu chuyện về Võ Thị Sáu được kể lại, người ta không chỉ nhớ đến một nữ anh hùng. Người ta còn nhớ đến một cô gái từng có một tuổi thơ, từng có gia đình, từng có một quê hương để thương nhớ. Chính vì vậy, câu chuyện của cô không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh, mà còn là câu chuyện về một tuổi trẻ đã bị lịch sử gọi tên trong những năm tháng khốc liệt nhất.


