Bài viết

NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Đông Hà – Quảng Trị, nơi từng được gọi là “tọa độ chết” vì bom đạn dày đặc, có cô gái tên Lê Thị Nhạn mới 19 tuổi nhưng đã làm giao liên ba năm. Cô cao gầy, gương mặt rám nắng nhưng cặp mắt sáng rực, mỗi lần nhận nhiệm vụ là đi không chần chừ. Con đường Nhạn đi hằng ngày là đường Trường Sơn nhánh đông – nơi ngày nào cũng có tên lửa, máy bay, pháo bầy.

Một lần, Tiểu đoàn 812 cần chuyển gấp tài liệu mật sang Cam Lộ. Địch đang ném bom rải thảm ác liệt, rất khó vượt qua. Nhạn nhận nhiệm vụ, dù nhiều đồng đội khuyên can. Cô len lỏi qua từng đoạn đường bị bom khoét thành hố sâu. Đến bãi cát đỏ, máy bay F4 lao xuống bắn phá, đất đá nổ tung, Nhạn lao vào hầm đá tự nhiên rồi bò dưới giao thông hào cũ. Cô đi suốt 5 giờ, đôi chân rách toạc, máu thấm vào đất đỏ.

Ở gần cầu Bến Đá, địch bắn phá dữ dội khiến nền cầu sập xuống sông. Không lùi bước, Nhạn buộc túi tài liệu vào bụng rồi nhảy xuống nước, bơi trong làn nước đục ngầu bom. Nước lạnh buốt và đầy đất cát nhưng Nhạn vẫn cố bơi, miệng cắn chặt chiếc dây giữ tài liệu. Lên bờ, cô run bần bật nhưng vẫn lao tới điểm hẹn và giao tài liệu kịp lúc.

Một lần khác, đang dẫn đoàn thương binh vượt bom tọa độ, một chiến sĩ bị bỏng nặng không đi nổi. Máy bay quần thảo phía trên. Nhạn nói: “Địch tới cũng phải đưa anh đi!” rồi cõng anh suốt cả quãng rừng dài. Khi đến trạm quân y, lưng cô rớm máu vì dây súng và trọng lượng.

Ngày hy sinh, Nhạn đang cứu một em bé bị kẹt trong căn nhà cháy do bom napalm. Cô đẩy được em ra ngoài thì mái nhà sập xuống. Người dân Quảng Trị xây một bia nhỏ ngay gần dòng sông Hiếu để nhớ cô. Dưới ánh nắng vàng, họ vẫn nói rằng gió thổi qua đó dịu hơn – như có bóng một cô gái nhỏ vẫn đang che chở cho đất này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn