" NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ BẤT TỬ".,
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, trở thành biểu tượng cho khát vọng tự do và ý chí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam. Một trong những "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy nở giữa mưa bom bão đạn chính là nữ anh hùng Võ Thị Sáu.
Chị Sáu tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Ở cái tuổi mà lẽ ra đang được cắp sách đến trường, chị đã dũng cảm đối mặt với kẻ thù, thực hiện nhiều nhiệm vụ nguy hiểm tại vùng Đất Đỏ. Hình ảnh người thiếu nữ nhỏ nhắn nhưng can trường, thông minh đã khiến thực dân Pháp phải khiếp sợ.
Đỉnh cao của tinh thần "thời hoa lửa" chính là những ngày tháng cuối cùng của chị tại nhà tù Côn Đảo. Đứng trước họng súng của kẻ thù tại bãi tập bắn hàng dương vào một buổi sáng năm 1952, chị Sáu không hề run sợ. Chị từ chối bịt mắt, bởi chị muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu lần cuối. Chị cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca", giai điệu hùng tráng ấy đã át đi tiếng súng của kẻ thù, khẳng định một niềm tin sắt đá vào ngày mai thắng lợi.
Cái chết của chị không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 19 – độ tuổi đẹp nhất của đời người, độ tuổi rực rỡ như hoa lửa. Hình ảnh đóa hoa lê-ki-ma cài trên mái tóc chị trước giờ hành quyết đã trở thành biểu tượng bất diệt cho vẻ đẹp tâm hồn và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam.
Là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường tại Quy Nhơn, khi đọc lại những dòng tư liệu về chị, tôi không khỏi xúc động và tự hào. Câu chuyện của chị Võ Thị Sáu không chỉ là bài học về lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Chúng tôi được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của những người đi trước đã đổ xuống.
Noi gương chị, tuổi trẻ chúng tôi hôm nay nguyện ra sức học tập, rèn luyện và cống hiến hết mình để viết tiếp những trang sử vẻ vang trong thời đại mới, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ "thời hoa lửa" năm xưa.



