Người con gái đất đỏ và nụ cười trước pháp trường
Bối cảnh: Năm 1952, người thiếu nữ 18 tuổi Võ Thị Sáu bị thực dân Pháp kết án tử hình tại Côn Đảo vì những chiến công chống Pháp gan dạ. Hành động kiên trung: Khi ra pháp trường Đất Dốc, chị từ chối bịt mắt để được nhìn đất nước đến giây phút cuối cùng, đồng thời bình thản cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang khẩu hiệu cách mạng trước nòng súng giặc. Ý nghĩa: Sự hy sinh oanh liệt của chị Võ Thị Sáu trở thành biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm, khí tiết kiên cường và tinh thần yêu nước của thế hệ trẻ Việt Nam.

Năm 1952, tại nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian", người thiếu nữ đất Đỏ Võ Thị Sáu mới vừa tròn 18 tuổi. Chị bị thực dân Pháp kết án tử hình khi tuổi đời còn rất trẻ vì những chiến công gan dạ trong phong trào kháng chiến chống Pháp tại Bà Rịa - Vũng Tàu.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa chị ra pháp trường Đất Dốc. Dù đối mặt với cái chết ngay trước mắt, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết kiên trung của người chiến sĩ cách mạng. Chị từ chối rửa tội, từ chối ngai quỳ và thản nhiên bước đi giữa hai hàng súng đạn.
Khi tên đao phủ bước tới định dùng khăn đen buộc mắt chị lại, chị Võ Thị Sáu thẳng thắn gạt đi và dũng cảm nói:
— Không cần buộc mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!
Nói rồi, chị cất cao giọng hát bài Tiến quân ca, tiếng hát trong trẻo và hào hùng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của biển trời Côn Đảo, làm rung chuyển cả tâm trí của những tên lính ngụy và thực dân Pháp có mặt tại đó. Trước khi tiếng súng vang lên, chị hô lớn:
— Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!
Chị Võ Thị Sáu hy sinh khi tuổi đời vừa mười tám, nhưng hình ảnh người con gái kiên cường bước đi giữa pháp trường với nụ cười trên môi và đôi mắt nhìn thẳng vào nòng súng giặc đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm, sự hy sinh oanh liệt vì tự do, độc lập của Tổ quốc.


