“Người con gái đất đỏ Võ Thị Sáu”
Cuộc đời và chiến công Xuất thân :sinh năm 1933 tại Đất Đỏ ,tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi Hoạt động: nổi tiếng với những trận đánh bằng lựu đạn tiêu diệt TDP và tay sai ác ôn 2.khí tiết anh hùng Bất khuất : bị bắt năm 1952 trải qua tra tất bạo hành dã man ,chị vẫn lạc quan ,ca hát tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội Bất tử: hy sinh ngày 23-1-1952 tại Côn Đảo .trước gọng súng chị không bịt mắt hiên nghang nhìn kẻ thù và cài hoa Lê -Ki -Ma lên tóc 3.biểu tượng bất diệt Hình ảnh : tượng trưng cho
Người con gái đất đỏ: Đóa hoa Lê-Ki-Ma
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, và có những cuộc đời dù dừng lại ở tuổi thanh xuân nhưng sức sống lại là vĩnh cửu. Một trong số đó là chị Võ Thị Sáu: người con gái vùng Đất Đỏ, người đã biến pháp trường thành sàn diễn của lòng yêu nước và sự kiêu hãnh.
Tuổi thơ giữa bão táp chiến tranh
Ngay từ khi còn là một cô bé 12, 13 tuổi, chị đã tận mắt chứng kiến cảnh giặc Pháp tàn ác, giày xéo quê hương. Không cam tâm nhìn đất nước bị xiềng xích, chị sớm giác ngộ cách mạng và trở thành liên lạc viên cho công an quận Đất Đỏ.
Dù tuổi còn rất nhỏ, chị đã nổi tiếng với sự gan dạ. Người dân thời đó vẫn kể lại chuyện chị dùng lựu đạn tiêu diệt một tên sĩ quan Pháp và làm bị thương nhiều binh lính ngay giữa chợ, rồi khôn khéo rút lui an toàn.
Bản lĩnh trước họng súng kẻ thù:
Năm 1950, trong một lần đi làm nhiệm vụ, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Chúng dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man, từ đòn roi đến điện giật, nhưng chị nhất quyết không hé môi nửa lời.
Tháng 1 năm 1952, giặc Pháp đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết. Khi ấy, chị chưa đầy 19 tuổi. Đứng trước họng súng của kẻ thù, chị Sáu đã khước từ chiếc khăn bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, đất nước cho đến giây phút cuối cùng. Chị nhìn thẳng vào nòngsúng quân thù và cất cao tiếng hát bài "Tiến quânca".
Trang phục: Từ cô nông thôn đến người anh hùng
Khi đi kháng chiến:
- Chân đất :giúp chị di chuyển nhanh chónh nhanh nhẹn dễ dàng trà trộn vào các phiên chợ hoặc đám đông mà không bị phát hiện.
Khi ra pháp trường:(CÔN ĐẢO 23-1-1952)
- Chị mặc bộ áo bà ba trắng tà áo thấm đỏ sau loạt đạn của kẻ thù.
Mái tóc:chị không bịt mắt và tóc xõa ngang vai. Đặc biệt chị cài một bông hoa lên mái tóc mình -biểu hiện hiên nggang trước cái chết.
Trên đảo ngàn khơi
Vũ khí :nhỏ gọn nhưng hiệu quả
- Lựu đạn :đây là vũ khí chính gắn liền với teen tuổi của chị .Chị dùng lựu đạn ném vào xe của tinh trường Lê Thanh Tường
- 1950: chị dùng lựu đạn tiêu diệt 2 tên ác ôn cả suốt và cả đay ngay giữa chợ
Cuộc chiến trong ngục tối
Trong những ngày bị giam trong ngục tối chị vẫn giữ thói quen cài một nhành hoa lên mái tóc và hát những bài ca yêu nước cho chị em tù nhân nghe, “sưởi ấm tinh thần cho những chiến sĩ cách mạng”
Phút giây bất tử sáng ngày 23/01/1952
Khước từ rửa tội: Khi viên cha đạo bảo: "Để cha rửa tội cho con", chị Sáu đã dõng dạc trả lời: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội.". Ánh mắt nhìn thẳng: Tại pháp trường, khi bọn lính định bịt mắt chị bằng một chiếc khăn đen, chị gạt tay đi và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Hành động cuối cùng: Chị ngắt một bông hoa lê-ki-ma ven đường đi ra bãi bắn, cài lên tóc. Khi tiếng súng vang lên, chị không gục ngã ngay mà vẫn cố hát vang bài Tiến quân ca, khiến nhữtên đao phủ phải run rngẩy buôngsúng.
Các mốc sự kiện quan trọng của anh hùng Võ Thị Sáu
1933:chị Sáu sinh ra tại xã Phước Thọ ,quận Đất Đỏ
1947: chị chính thức gia nhập đội Công An xung phong Đất Đỏ. Chị bắt đầu liên lạc và tham gia nhiều trận đánh dũng cảm bằng lựu đạn
Tháng 2-1951: chị bị giặc pháp bắt giữ sau khi ném lựu đạn tiêu diệt ác ôn
Hình ảnh chị bị bắt
1950-1951: chị bị TDP giam cầm nhà giam Đất Đỏ, khám chí hòa Sài Gòn
Tra tấn dã man nhưng chị vẫn giữ khí tiết
Hình ảnh nhà tù nơi chị bị giam giữ
T4-1951:TDP mở phiên tòa đặc biệt tại Sài Gòn tuyên án tử hình khi chị chưa đủ 18 tuổi
Hình ảnh chị bị đưa ra tòa xét xử
21-1-1952:chị bị TDP lén lút đưa ra Côn Đảo chuẩn bị hành quyết
Chị khi bị đưa ra pháp trường
- 23-1-1952:chị VÕ THỊ SÁU anh dũng hy sinh tại bãi bắn Hàng Dương ,Côn Đảo người phu nữ đầu tiên trẻ nhất hy sinh
- 2-8-1993:chủ tịch nước trao tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho chị VÕ THỊ SÁU
Hình ảnh trên mang tính tái hiện lịch sử phác họa qua tranh vẽ
CÂU CHUYỆN: "CHỊ SÁU TRONG MẮT ĐỨA TRẺ XÓM CHỢ"
1. Người chị của những đứa trẻ nghèo
Trong ký ức của những đứa trẻ ở Đất Đỏ năm ấy, chị Sáu không phải là một "anh hùng" xa vời. Chị là "Chị Sáu" – người chị thường hay tết tóc cho đám trẻ, người có nụ cười hiền hậu dù đôi mắt luôn nhìn xa xăm đầy suy nghĩ.
• Chi tiết đời thường: Giữa những buổi đi liên lạc nguy hiểm, chị vẫn dừng lại chia cho đứa bé đánh giày củ khoai nướng, hay chỉ cho mấy đứa trẻ xóm chợ cách chơi trò chơi dân gian.
• Sự đối lập: Trong mắt trẻ thơ, chị dịu dàng như một nàng tiên; nhưng trong mắt kẻ thù, chị là một "nữ biệt động" xuất quỷ nhập thần.
2. "Phép màu" từ những thúng hàng
Người dân Đất Đỏ thời đó truyền tai nhau về những "phép màu" của chị. Thực chất đó là sự thông minh và lòng dũng cảm.
- Góc nhìn người dân: "Sao con nhỏ đó nhỏ xíu mà đi qua mắt lính Tây hay vậy?". Họ thấy chị bưng thúng bún riêu đi bán, miệng rao lanh lảnh, nhưng thực chất là đang quan sát sơ đồ đồn bốt. Khi tiếng nổ vang lên tiêu diệt tên ác ôn, người dân vừa sợ, vừa mừng, vừa thầm thán phục "con nhỏ Sáu nhà mình gan quá trời!".
3. Sự hy sinh qua lời kể của người tù già
- Tiếng hát trong ngục: Những đêm ở Côn Đảo, khi bọn cai ngục hành hạ tù nhân, tiếng hát trong trẻo của chị Sáu vang lên từ buồng giam số 4 đã trở thành liều thuốc tinh thần. Người dân đảo kể rằng, ngay cả những hòn đá ở Hàng Dương cũng như muốn mềm lại khi nghe tiếng hát ấy.
- Huyền thoại về cây lê-ki-ma: Trẻ em Côn Đảo ngày nay vẫn được kể rằng: Khi chị hy sinh, cây lê-ki-ma ở quê nhà bỗng nhiên không ra hoa nữa, như để tang cho người con gái hiếu thảo.
4. Ý nghĩa
Đối với sinh viên chúng ta câu chuyện của chị không nằm trong sách giáo khoa mà nằm ở sự xúc động khi ta biết rằng: để trẻ em hôm nay được cắp sách đến trường chi đã phải đánh dổi cả tuổi xuân của mình.



