Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI CON GÁI ĐI QUA “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”

Gia Lai21/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến tranh ở miền Nam bước vào một giai đoạn vô cùng ác liệt. Ở Côn Đảo, những người tù chính trị vẫn bị giam giữ trong hệ thống nhà tù mà thực dân Pháp xây dựng từ trước. Trong số những người bị đưa ra đây có Đặng Thị Minh, một nữ chiến sĩ cách mạng quê ở miền Nam.

Bị bắt khi tuổi đời còn trẻ, bà bị đưa qua nhiều nơi giam giữ trước khi ra Côn Đảo. Tại đây, những người tù phải sống trong điều kiện khắc nghiệt. Các phòng giam chật hẹp, thiếu thức ăn, thiếu nước sạch; tù nhân còn phải chịu những hình thức tra tấn và đàn áp.

Nhưng điều đáng sợ nhất đối với chính quyền nhà tù không phải là những người tù chịu đựng được bao lâu.

Mà là họ vẫn tiếp tục đấu tranh ngay trong nhà tù.

Những nữ tù chính trị tìm cách giữ liên lạc với nhau, động viên người bị đánh đập, tổ chức đấu tranh chống chế độ giam giữ hà khắc. Khi một người bị đưa đi tra khảo, những người còn lại tìm cách nắm thông tin để bảo vệ đồng đội.

Có những cuộc đấu tranh bắt đầu từ những điều rất nhỏ: đòi được ăn đủ khẩu phần, đòi được chăm sóc người bệnh, phản đối đánh đập và chống các hình thức hành hạ tù nhân.

Nhưng mỗi hành động như thế đều có thể khiến họ bị biệt giam hoặc tra tấn.

Đặng Thị Minh đã trải qua những năm tháng như vậy trong nhà tù Côn Đảo.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, những cánh cửa nhà tù mở ra. Những người tù chính trị được trở về.

Có người trở về với mái tóc đã bạc.

Có người mang thương tật suốt đời.

Có người không còn người thân để trở về.

Nhưng họ đã sống sót.

Côn Đảo ngày nay đã trở thành một địa danh lịch sử nổi tiếng. Những chuồng cọp, phòng giam và nghĩa trang Hàng Dương vẫn còn đó. Du khách có thể đi qua những căn phòng từng giam giữ hàng nghìn người và nhìn thấy những dấu tích của một thời kỳ khốc liệt.

Đứng trước những bức tường ấy, người ta mới hiểu rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ngoài chiến trường.

Có một chiến trường khác nằm sau song sắt.

Ở đó, những người tù không có súng, không có chiến hào, nhưng vẫn chiến đấu bằng ý chí và sự chịu đựng của con người.

Và trong số họ có rất nhiều phụ nữ đã bước vào nhà tù khi còn trẻ, rồi bước ra khi tuổi xuân đã ở lại phía sau những bức tường Côn Đảo.

Họ không thắng bằng sức mạnh. Họ thắng bằng việc không để nhà tù khuất phục mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn