Người con gái đứng gác giữa cánh đồng lửa
Thu sinh ra và lớn lên ở một vùng quê chiêm trũng, ruộng lúa trải dài đến tận chân trời. Khi chiến tranh lan về, cánh đồng xanh ngày nào trở thành bãi bom cày xới, mùi khói thuốc súng quyện trong gió. Thu gia nhập đội tự vệ làng, được phân công đứng gác và báo động mỗi khi địch càn quét.
Những đêm trăng mờ, Thu một mình trên chòi gác giữa đồng, tai căng ra nghe từng tiếng động lạ. Có lúc gió thổi làm lúa xào xạc, tim cô đập thình thịch, nhưng tay vẫn nắm chặt kẻng báo động. Thu biết, chỉ cần mình lơ là một phút, cả làng có thể phải trả giá bằng máu.
Một đêm nọ, máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng, cánh đồng bừng lên như ban ngày. Thu kịp thời gõ kẻng, hô hoán dân làng xuống hầm. Địch phát hiện vị trí chòi gác, đạn xé gió lao tới. Thu trúng đạn nhưng vẫn cố bám trụ, gõ kẻng thêm nhiều hồi nữa, cho đến khi cả cánh tay tê dại.
Khi dân làng an toàn, Thu gục xuống giữa cánh đồng cháy xém. Sáng hôm sau, trên nền đất còn khét mùi thuốc súng, những mầm lúa non vẫn vươn lên xanh biếc. Người ta bảo, đó là Thu đã hóa thành hoa lửa, giữ màu xanh cho quê hương.



