NGƯỜI CON GÁI GIỮ ÁNH SÁNG GIỮA TỌA ĐỘ LỬA
Lê Thị Hường sinh ra trong một gia đình nông dân ở đồng bằng Bắc Bộ. Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến ác liệt, chị tình nguyện gia nhập thanh niên xung phong và được điều vào Trường Sơn.
Đơn vị của chị đóng tại một trọng điểm bị đánh phá liên tục, nơi được gọi là “tọa độ lửa”. Công việc của chị là san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải chi viện vào miền Nam.
Những ngày đầu, chị cũng như bao người khác, phải đối mặt với nỗi sợ hãi bản năng trước tiếng bom, tiếng máy bay gầm rú. Nhưng chiến tranh không cho phép ai được yếu đuối quá lâu.
Ban ngày, máy bay trinh sát quần thảo. Ban đêm, khi bom vừa dứt, cả đơn vị lại lao ra đường làm việc. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá trơn trượt, nhưng họ vẫn phải làm việc trong điều kiện nguy hiểm.
Một lần, một đoạn đường vừa được san lấp thì bom lại đánh xuống lần nữa. Toàn bộ công sức gần như bị xóa sạch. Nhưng Lê Thị Hường không lùi bước. Chị cùng đồng đội tiếp tục đứng giữa mưa bom để cắm cọc tiêu dẫn đường cho đoàn xe.
Chị nói với người bên cạnh:
“Nếu mình không đứng đây, thì xe biết đi đâu?”
Hình ảnh người con gái nhỏ bé đứng giữa đại ngàn, tay cầm cọc tiêu, ánh mắt hướng về phía trước, đã trở thành biểu tượng của thanh niên xung phong Trường Sơn – những con người coi cái chết nhẹ hơn nhiệm vụ.



