“Người con gái giữ bầu trời Cà Mau” – Tỉnh Cà Mau**
“Người con gái giữ bầu trời Cà Mau” – Tỉnh Cà Mau**
Thập niên 1960, vùng đất cực Nam Tổ quốc – Cà Mau – vẫn còn chìm trong những con nước ngập mặn, rừng đước bạt ngàn và những con đường lầy lội quanh năm. Trong bối cảnh chiến tranh ác liệt, nơi đây trở thành căn cứ địa vững chắc của lực lượng cách mạng miền Nam. Và giữa rừng đước mênh mông ấy, có một cô gái tên Nguyễn Thị Út Mai, chỉ mới mười bảy tuổi, dáng người nhỏ thó nhưng gan dạ hơn bất kỳ ai trong ấp.
Mai là con thứ ba trong một gia đình làm nghề gác kèo ong. Từ nhỏ, cô đã biết chèo xuồng, lội bùn, đi rừng, bắt cá, nên thân hình nhỏ bé ấy lại ẩn chứa sức mạnh dẻo dai phi thường. Khi chiến tranh lan rộng đến tận xóm, Mai xin tham gia lực lượng du kích xã, dù mẹ cô khóc nức nở vì sợ con gái gặp nguy hiểm. Nhưng Mai nói: “Rừng đước che chở mình, nước mặn nuôi sống mình… thì con cũng phải bảo vệ đất này.”
Nhiệm vụ của du kích nữ ở Cà Mau không chỉ đơn thuần là trinh sát, dẫn đường mà còn vận chuyển lương thực, đưa thư mật, gùi đạn xuyên rừng đước và đôi khi trực tiếp chiến đấu. Mai được phân công phụ trách một tổ nữ du kích gồm tám người, toàn những cô gái tuổi chỉ mười sáu – đôi mươi, nhưng tất cả đều có ý chí cứng như rễ đước bám sâu dưới bùn.
Rừng Cà Mau ban ngày xanh ngắt, nhưng ban đêm thì đậm đặc tiếng muỗi vắt, tiếng lá rơi, tiếng nước réo ầm dưới gốc đước. Đêm nào cũng vậy, Mai và các chị em phải lặng lẽ đi xuồng giữa những lối nước nhỏ hẹp, tránh đồn giặc, tránh pháo sáng và cạm bẫy. Những lúc pháo sáng xé trời rọi xuống, Mai lập tức úp người xuống lòng xuồng, tay giữ mái chèo thật chặt để xuồng không va vào rễ đước. Cả đội đều nín thở, chỉ dám thở khi ánh sáng tắt đi.
Một lần, đơn vị cần chuyển khẩn cấp 200kg gạo và mấy thùng thuốc men cho bộ đội chủ lực đang bị vây trong rừng. Không xuồng lớn, không đường bộ, Mai quyết định chia gạo thành từng bao nhỏ, để mỗi chị em gùi một ít rồi lội bùn xuyên rừng. Đường bùn sình lút đến đầu gối, có đoạn ngập đến bụng, đôi chân mỏi nhừ nhưng Mai vẫn động viên:
– “Gạo này là để nuôi bộ đội đánh giặc. Mình mệt nhưng các anh còn đang bị vây, không có gạo thì sao đánh được.”
Hành trình ấy kéo dài suốt một đêm. Đến nơi, bộ đội nhìn thấy các cô gái lấm lem bùn đất, áo quần sũng nước, mà ai cũng nghẹn ngào. Một anh lính nói:
– “Trời ơi, mấy đứa nhỏ này mà gùi nổi bao gạo nặng vậy sao?”
Mai chỉ cười, nụ cười sáng giữa rừng đước tối:
– “Vì tụi em là người Cà Mau mà!”
Nhưng chiến tranh đâu cho ai yên lâu. Một buổi chiều cuối mùa khô, khi tổ của Mai đang gài mìn chống càn gần bìa rừng, trực thăng Mỹ bất ngờ quần đảo. Đạn bắn rát cả mặt nước. Mai ra hiệu tất cả tản ra, còn mình thì giữ dây kíp nổ. Đúng lúc trực thăng hạ thấp để tiếp viện lính, Mai nhấn mạnh kíp. Tiếng nổ long trời, khói đất mù mịt. Trực thăng bị trúng, đổ nghiêng xuống, còn lính giặc hoảng loạn.
Nhưng Mai cũng bị trúng mảnh đạn sượt qua vai và ngang sườn. Máu đỏ loang cả áo, nhưng cô cắn răng không kêu một tiếng. Cô lết sang gốc đước ngã xuống, đồng đội chạy đến, Mai chỉ nói khẽ:
– “Giữ đường… giữ rừng… đừng để chúng vô được căn cứ…”
Cô ngất đi rồi không bao giờ tỉnh dậy nữa. Khi đưa Mai về căn cứ, tất cả du kích trong xã đều xếp hàng dài, mỗi người đặt lên xuồng của cô một nhánh đước nhỏ – biểu tượng của sự kiên cường. Dòng nước Cà Mau hôm ấy chảy lặng, rừng đước rì rào như khóc tiễn người con gái tuổi mới mười tám.
Sau này, bà con kể mãi câu chuyện về cô Út Mai – ngọn gió nhỏ giữ bầu trời Cà Mau, người con gái đã biến rừng đước thành tường thành, biến sức nhỏ thành sức mạnh lớn để bảo vệ quê hương mình.



