Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GỬI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC

Nghệ An03/07/2026Trần Thị Lan - Phụ trách đội Trường tiểu học Tô Bá Ngọc xã Vân Du (Phụ trách đội Trường tiểu học Tô Bá Ngọc xã Vân Du)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI CON GÁI GỬI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC

Tác giả: Trần Thị Lan - Phụ trách đội Trường tiểu học Tô Bá Ngọc xã Vân Du, tỉnh Nghệ An.

THÔNG TIN NHÂN VẬT

- Họ và tên nhân vật: Nguyễn Thị Dương

- Năm ngày: 12/4/1944

- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An

- Nơi ở hiện nay: Xóm 2, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An

- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Đơn vị thanh niên xung phong N21

- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Cán bộ Đơn vị thanh niên xung phong N21

Description: C:\Users\HT\Desktop\70bd2448-04ec-46d7-b4f0-308622b83360.jfif

Hình ảnh Đoàn xã Vân Du thăm hỏi, động viên cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Dương

Thời Hoa Lửa – Người Con Gái Gửi Tuổi Xuân Cho Tổ Quốc

Có những mùa xuân đã mãi mãi ở lại với núi rừng Trường Sơn.

Có những tuổi đôi mươi không gắn với tà áo dài, những buổi hẹn hò hay giấc mơ bình yên, mà gắn với chiếc ba lô bạc màu, đôi dép cao su mòn gót và những đêm trắng dưới mưa bom, bão đạn.

Nguyễn Thị Dương, sinh năm 1944, quê xã Vân Du, tỉnh Nghệ An, là một trong những người phụ nữ đã gửi trọn tuổi thanh xuân của mình cho những năm tháng hoa lửa ấy.

Những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, cô gái Nguyễn Thị Dương vừa tròn đôi mươi. Cũng như bao thanh niên của quê hương Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, bà đã viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo khát vọng duy nhất: góp một phần nhỏ bé để đất nước sớm có ngày hòa bình.

Ngày chia tay quê hương, mẹ lặng lẽ gói cho con vài nắm cơm, mấy củ khoai khô. Cha chỉ nắm chặt tay con gái rồi dặn một câu ngắn gọn:

"Đi mạnh khỏe con nhé, quê nhà luôn đợi con trở về."

Lời dặn ấy theo bà suốt những năm tháng chiến tranh.

Cuộc sống của người thanh niên xung phong chưa bao giờ là dễ dàng. Ban ngày mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược; ban đêm lại tiếp tục hành quân trong bóng tối để tránh máy bay địch. Có những ngày chưa kịp ăn hết nắm cơm thì còi báo động vang lên, tất cả lại lao vào hầm trú ẩn. Đất đá rung chuyển, cây rừng đổ ngổn ngang, khói bụi phủ kín cả bầu trời.

Nhiều lần, bà cùng đồng đội vừa lấp xong một đoạn đường thì bom lại trút xuống. Con đường bị cày nát, nhưng chỉ ít giờ sau, những bàn tay nhỏ bé của các cô gái Thanh niên xung phong lại cần mẫn san đất, khiêng đá, dựng lại tuyến đường để những đoàn xe tiếp tục vượt qua.

Giữa chiến tranh khốc liệt, điều khiến bà nhớ nhất không phải là những bữa cơm thiếu thốn hay những đêm mưa rừng lạnh buốt, mà là tình đồng đội.

Có người hôm qua còn cười nói rộn rã, hôm sau đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn. Những chiếc khăn tay còn dang dở đường thêu, những lá thư chưa kịp gửi về quê, những lời hẹn sau ngày chiến thắng... tất cả trở thành ký ức đau đáu trong lòng những người còn sống.

Đã nhiều lần bà Dương cùng đồng đội đứng lặng trước những nấm mộ đơn sơ, nước mắt hòa vào đất đỏ. Không ai khóc thành tiếng. Họ chỉ lặng lẽ siết chặt tay nhau rồi lại tiếp tục lên đường, bởi phía trước còn biết bao nhiệm vụ đang chờ.

Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của biết bao người con gái.

Đôi bàn tay từng mềm mại giờ chai sần vì cuốc xẻng. Mái tóc từng óng mượt nhuốm đầy bụi đất. Những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trôi qua giữa tiếng bom rơi và những cung đường khói lửa.

Thế nhưng, chưa bao giờ bà hối tiếc.

Bà thường nói rằng:

"Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường. Vì khi đất nước cần, thanh niên không thể đứng ngoài."

Ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương Vân Du với chiếc ba lô cũ và vài kỷ vật còn sót lại của những năm tháng chiến tranh. Cuộc sống thời bình còn nhiều khó khăn, nhưng chưa bao giờ bà cho phép mình đầu hàng trước gian khó.

Bà lao động cần cù, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu nên người và luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng giá trị của hòa bình. Với bà, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của cả một thế hệ.

Giờ đây, mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng Thanh niên xung phong, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một người phụ nữ bình dị đã dành cả tuổi thanh xuân để góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc.

Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, nhưng không thể làm phai mờ ký ức về một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Những người như bà Nguyễn Thị Dương chính là những bông hoa lặng lẽ nở giữa khói lửa chiến tranh. Họ không đòi hỏi sự ghi nhớ hay vinh quang, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay – để những mùa xuân trên quê hương luôn rộn ràng tiếng cười, để những con đường không còn bom đạn, và để các thế hệ mai sau được sống trong một đất nước độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn