Người con gái Hà Nội mang theo tuổi trẻ
Đặng Thùy Trâm là một trong những biểu tượng xúc động nhất của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến, là một người con gái Hà Nội mang theo tuổi trẻ, lý tưởng và lòng nhân hậu bước vào chiến trường khốc liệt.
Chị sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Mẹ là bác sĩ, cha là bác sĩ phẫu
thuật. Từ nhỏ, Thùy Trâm đã sống giữa những câu chuyện về cứu người và trách nhiệm với
đất nước. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, thay vì chọn cuộc sống yên ổn nơi
thành phố, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Năm 1966, chị được phân công vào chiến trường Quảng Ngãi. Đó là nơi bom đạn dữ dội,
thuốc men thiếu thốn giữa sự sống vàcái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong những
căn hầm dã chiến giữa rừng, chị vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người mẹ tinh thần của
thương binh và chiến sĩ.
Ban ngày phẫu thuật dưới ánh đèn dầu leo lét, ban đêm lại chuyển thương binh tránh càn
quét. Có khi nhiều ngày liền không có gạo ăn, thuốc mê cũng không đủ, chị phải động viên
thương binh cắn khăn chịu đau để mổ.Nhưng điều khiến nhiều người nhớ nhất không chỉ là
sự dũng cảm, mà là trái tim rất đỗi dịu dàng của chị.
Trong cuốn nhật ký nổi tiếng của mình, chị từng viết về nỗi nhớ Hà Nội, nhớ mẹ, nhớ những
hàng cây mùa thu và cả những rung động rất đời thường của tuổi trẻ. Giữa chiến tranh, chị
vẫn tin vào tình yêu, vào lòng tốt và vào ngày đất nước hòa bình.Có một đoạn chị viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác ở Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm hy sinh
khi mới 27 tuổi.Sau trận đánh, một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst đã nhặt được
cuốn nhật ký của chị. Theo quy định lúc đó, những tài liệu như vậy phải bị đốt bỏ. Nhưng
một người phiên dịch Việt Nam nói với ông:
“Đừng đốt cuốn sổ này. Trong đó đã có lửa rồi.”
Câu nói ấy khiến cuốn nhật ký được giữ lại suốt hơn 35 năm trước khi trở về với gia đình
chị tại Hà Nội.Khi được xuất bản với tên Nhật ký Đặng Thùy Trâm, cuốn sách đã làm rung
động hàng triệu người bởi nó không chỉ kể về chiến tranh, mà còn kể về một tâm hồn trong
trẻo giữa khói lửa.
Câu chuyện của Đặng Thùy Trâm nhắc người ta rằng: trong những năm tháng tàn khốc
nhất, vẫn có những con người sống đẹp, yêu tha thiết và hy sinh với tất cả niềm tin vào
tương lai.



