Người con gái mang tâm hồn thi sĩ giữa rừng già
Vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, yêu thiên nhiên và cái đẹp của Đặng Thùy Trâm giữa thực tại chiến tranh tàn khốc.
Đọc từng trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm, người ta không khỏi ngạc nhiên bởi giữa thực tại chiến tranh tàn khốc với tiếng bom rơi đạn nổ, tâm hồn cô vẫn giữ nguyên vẻ trong sáng, lãng mạn của một thi sĩ. Cô luôn dành những dòng viết tinh tế để miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên rừng núi Quảng Ngãi, một ánh trăng đêm, một nhành hoa rừng hay tiếng suối chảy rì rào.
Tâm hồn yêu cái đẹp ấy là tấm lá chắn tinh thần giúp cô không bị dịu đi trước những đau thương, mất mát diễn ra hằng ngày tại bệnh xá. Cô nhìn thấy vẻ đẹp ngay trong sự hy sinh của đồng đội, trong tình đồng chí thắm thiết và trong những nụ cười vượt lên đau đớn của thương binh. Thiên nhiên và thơ ca là nơi cô tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau những giờ làm việc căng thẳng.
Sự kết hợp giữa tinh thần chiến đấu kiên cường và một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm đã tạo nên sức hút đặc biệt trong nhân cách Đặng Thùy Trâm. Cô chứng minh rằng chiến tranh có thể tàn phá thể xác nhưng không thể dập tắt được tình yêu cái đẹp và sự sống trong tâm hồn con người Việt Nam.



