NGƯỜI CON GÁI MIỀN TÂY TRONG NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA
Tôi gặp cô Nguyễn Thị Hà vào một buổi chiều yên bình ở quê nhà Vĩnh Long. Người phụ nữ năm nay đã ngoài bảy mươi vẫn giữ nét hiền hậu, giản dị của người phụ nữ Nam Bộ. Ít ai nghĩ rằng sau dáng vẻ nhỏ nhắn ấy là cả một cuộc đời đi qua chiến tranh với biết bao gian khổ và mất mát.
Cô Hà, hay còn được đồng đội gọi bằng bí danh Thu Hà, sinh năm 1951 tại ấp Phước Ngươn B, xã Long Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Tuổi thơ của cô không gắn với những ngày tháng vô tư như bao đứa trẻ khác. Chiến tranh phủ bóng lên quê hương, bom đạn và những cuộc càn quét của địch đã khiến tuổi thơ cô lớn lên trong thiếu thốn và đau thương.
Cô kể rằng ngày ấy, mỗi lần nghe tiếng súng nổ, bà con trong xóm lại vội vã tìm chỗ trú. Có những người đi rồi không trở về nữa. Những hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí cô gái nhỏ và dần hun đúc trong cô lòng yêu nước cùng ý chí tham gia cách mạng.
Năm vừa tròn mười lăm tuổi, thay vì tiếp tục đến trường như bạn bè cùng trang lứa, cô Hà xin tham gia lực lượng cách mạng. Đó là quyết định lớn của một cô gái còn rất trẻ. Trong những năm tháng kháng chiến, cô đảm nhận nhiệm vụ Phó Đội Thanh niên xung phong và Thủ quỹ kháng chiến.
Nhắc lại quãng thời gian ấy, cô chỉ cười nhẹ:
“Ngày đó cực lắm, nhưng ai cũng một lòng vì đất nước nên không ai sợ gian khổ.”
Công việc của cô và đồng đội chủ yếu là vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí và chăm lo công tác hậu cần cho lực lượng cách mạng. Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm để tránh sự phát hiện của địch. Có khi phải lội sông, băng rừng hàng giờ liền giữa mưa bom đạn lạc.
Dù tuổi còn nhỏ, cô Hà luôn là người xông xáo và gan dạ. Đồng đội nhiều lần khuyên cô nghỉ ngơi vì sức khỏe yếu, nhưng cô chưa bao giờ lùi bước.
Năm 1970, trong một lần hoạt động, cô bị địch bắt khi mới mười chín tuổi. Sau đó, cô bị đưa ra giam giữ tại Côn Đảo — nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”.
Khoảng thời gian ấy là ký ức mà có lẽ suốt đời cô không thể quên.
Kẻ thù dùng nhiều hình thức tra tấn dã man nhằm ép cô khai báo thông tin về lực lượng cách mạng. Nhưng dù bị đánh đập, giam cầm trong điều kiện khắc nghiệt, cô vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Có lúc đau đớn đến tưởng chừng không thể chịu nổi, nhưng cô luôn tự nhủ phải sống, phải giữ trọn lời thề với đồng đội và quê hương.
Cô tâm sự:
“Nếu mình gục ngã thì sẽ phụ lòng những người đã hy sinh.”
Chính ý chí ấy đã giúp người con gái trẻ vượt qua những tháng ngày tăm tối nơi nhà tù Côn Đảo.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, cô Hà trở về quê hương. Rời chiến trường nhưng cô chưa bao giờ ngừng cống hiến. Cô tiếp tục tham gia công tác Đoàn và phong trào thanh niên tại địa phương.
Với sự nhiệt huyết và trách nhiệm, cô từng giữ nhiều vị trí quan trọng như Ủy viên Tỉnh Đoàn Vĩnh Long, Phó Bí thư Tỉnh Đoàn Vĩnh Long. Đối với cô, giáo dục lý tưởng sống và lòng yêu nước cho thế hệ trẻ cũng là một nhiệm vụ thiêng liêng không kém thời chiến.
Cô thường nhắn nhủ thanh niên hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương và đất nước.
Ngồi kể chuyện cũ, giọng cô lúc trầm xuống khi nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường, lúc lại đầy tự hào khi nói về thế hệ trẻ hôm nay.
Điều khiến tôi nhớ nhất là câu nói của cô trước khi chia tay:
“Mỗi trang sử của dân tộc đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay phải sống sao cho xứng đáng.”
Câu chuyện về cô Nguyễn Thị Hà không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng về lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần sống cống hiến cho quê hương, đất nước.



