Người con gái mở đường
Thời hoa lửa là những năm tháng đất nước chìm trong khói bom, nhưng cũng là thời kỳ sáng ngời lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao câu chuyện cảm động đã trở thành biểu tượng của một thế hệ anh hùng. Năm 1968, tại tuyến đường Trường Sơn, nơi được mệnh danh là “mạch máu giao thông” chi viện cho miền Nam, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm tám người tuổi đời còn rất trẻ. Họ ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Mỗi khi máy bay địch gầm rú trên bầu trời, đất đá tung lên mù mịt, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lao ra mặt đường với cuốc xẻng trên tay. Trong tiểu đội ấy có Lan, cô gái mới tròn mười chín tuổi quê ở Ninh Bình. Lan vốn là con út trong gia đình có ba anh em, nhưng nghe tiếng gọi của Tổ quốc, cô đã viết đơn tình nguyện lên đường. Những đêm mưa rừng xối xả, Lan cùng đồng đội trú tạm trong hang đá, chia nhau từng nắm cơm vắt. Dù gian khổ, cô luôn cất tiếng hát động viên mọi người: “Đường ra trận mùa này đẹp lắm…” Một đêm cuối năm, địch ném bom dữ dội xuống trọng điểm. Con đường vừa sửa xong lại bị cày nát, nhiều xe chở hàng mắc kẹt phía sau. Nếu không thông đường ngay, chiến trường miền Nam sẽ thiếu lương thực và đạn dược. Không chần chừ, Lan cùng đồng đội lao ra giữa khói bụi. Khi đang lấp hố bom cuối cùng, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống. Lan đã dùng thân mình che cho người bạn bên cạnh. Sau trận bom, con đường được nối liền, đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào Nam. Nhưng Lan mãi mãi nằm lại nơi tuổi xuân rực lửa. Đồng đội dựng bên đường một tấm bia nhỏ, khắc dòng chữ: “Người con gái mở đường.” Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Lan và biết bao thanh niên xung phong năm ấy vẫn sống mãi. Họ chính là những bông hoa đẹp nhất của thời hoa lửa – dám sống, dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.



