Người con gái mở đường năm ấy
Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau những dãy núi ở Lai Châu, bà Lò Thị H. lại ngồi trước hiên nhà nhìn con đường bê tông chạy qua bản. Ít ai biết rằng hơn nửa thế kỷ trước, chính đôi bàn tay của bà từng cầm cuốc, cầm xẻng mở những con đường đầu tiên phục vụ kháng chiến.
Năm mười tám tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Những ngày ấy, nhiệm vụ của đơn vị là mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm tuyến vận chuyển lương thực và đạn dược không bị gián đoạn. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên bầu trời, cả đơn vị phải ẩn mình dưới tán rừng. Đêm xuống, mọi người lại thắp đuốc làm việc đến tận sáng.
Có những hôm mưa rừng xối xả, đất đá từ sườn núi đổ xuống vùi lấp con đường vừa mở. Không ai than vãn. Họ động viên nhau rằng chỉ cần đường thông, bộ đội sẽ kịp ra mặt trận.
Sau chiến tranh, bà trở về quê hương, dựng xây gia đình và tiếp tục lao động trên chính mảnh đất năm xưa từng in dấu chân thanh niên xung phong. Mỗi khi nghe tiếng trẻ em cười đùa trên con đường mới, bà lại nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng.
Đối với bà, những năm tháng thanh xuân ấy là quãng đời đẹp nhất. Không có huân chương nào quý bằng niềm tự hào được góp một phần nhỏ bé cho hòa bình hôm nay.


