NGƯỜI CON GÁI NHỎ CỦA TÙNG ẢNH
Từ một làng quê nghèo ở Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh, Dương Thị Xuân đã bước vào cuộc chiến với hành trang giản dị nhất: tuổi trẻ, lòng yêu nước và một trái tim không sợ gian khổ.
Sinh năm 1949, Xuân lớn lên trong một gia đình nông dân. Khi chiến tranh lan rộng, cô xin gia nhập thanh niên xung phong.
Mẹ thương con nên không muốn Xuân đi. Nhưng cô vẫn quyết tâm bởi trong lòng cô gái 18 tuổi ấy, quê hương đang cần những người trẻ đứng lên.
Xuân được phân công về Tiểu đội 4, Đại đội 552 tại Ngã ba Đồng Lộc.
Tại đây, nhiệm vụ của cô và đồng đội là giữ cho con đường không bị gián đoạn. Bom phá đường, họ san lấp. Đất đá vùi lấp mặt đường, họ dọn dẹp. Bom chưa dứt, họ đã sẵn sàng trở lại vị trí.
Xuân nhỏ bé, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất dũng cảm. Giữa những ngày tháng chết chóc, cô vẫn giữ nụ cười hiền và tinh thần lạc quan.
Ngày 24/7/1968, định mệnh đã đến.
Sau trận bom, tiểu đội nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Mười cô gái cùng lao ra san lấp hố bom.
Rồi máy bay Mỹ quay lại.
Năm quả bom rơi xuống.
Cả tiểu đội hy sinh.
Dương Thị Xuân chỉ mới 19 tuổi.
Người con gái nhỏ của Tùng Ảnh đã nằm lại nơi Đồng Lộc, nhưng câu chuyện về cô vẫn được nhắc lại như một lời nhắc nhớ về một thế hệ tuổi trẻ đã đặt Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình.



