Bài viết

NGƯỜI CON GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC – VÕ THỊ TẦN

Gia Lai16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CON GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC – VÕ THỊ TẦN

Tháng 7 năm 1968.

Trên bản đồ quân sự của Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất miền Bắc. Hàng ngày, hàng trăm quả bom trút xuống mảnh đất nhỏ bé này nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam.

Giữa mưa bom bão đạn ấy có một cô gái tuổi vừa mười tám – Võ Thị Tần.

Tần là tiểu đội trưởng của Tiểu đội 4 thuộc Đại đội Thanh niên xung phong 552. Đồng đội thường gọi chị là "người chị cả" bởi sự gan dạ và luôn hết lòng chăm lo cho mọi người.

Những ngày ở Đồng Lộc, công việc của các chị là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua, bảo đảm mạch máu giao thông không bị gián đoạn.

Bom vừa ngớt tiếng nổ, các chị lại lao ra mặt đường.

Đất đá chưa kịp nguội.

Khói bom vẫn còn cay xè nơi khóe mắt.

Nhưng không ai chùn bước.

Một buổi chiều tháng 7, sau nhiều đợt máy bay đánh phá liên tiếp, tuyến đường bị cày nát bởi hàng chục hố bom lớn nhỏ.

Nhìn đoàn xe quân sự đang chờ phía sau, Võ Thị Tần hô lớn:

  • Các em nhanh lên! Đêm nay xe phải thông đường!

Mười cô gái trẻ lại chia nhau từng đoạn đường để san lấp.

Người xúc đất.

Người gánh đá.

Người cầm đèn tín hiệu.

Tiếng cười vẫn vang lên giữa khói lửa chiến tranh.

Có người hát một câu dân ca Nghệ Tĩnh.

Có người kể chuyện ngày hòa bình sẽ trở về quê xây nhà mới.

Những ước mơ rất đỗi bình dị của tuổi đôi mươi.

Tối hôm ấy, tranh thủ lúc nghỉ ngơi, Tần lấy giấy bút viết thư cho mẹ.

Trong lá thư gửi về quê nhà, chị viết:

"Nếu phải hy sinh vì Tổ quốc thì con cũng không ân hận. Chỉ mong ngày chiến thắng sớm đến để nhân dân được sống trong hòa bình."

Không ai ngờ đó là một trong những lá thư cuối cùng chị gửi cho gia đình.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968.

Bầu trời Đồng Lộc bất ngờ rung chuyển bởi tiếng máy bay phản lực.

Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

Bom lại trút xuống.

Đất đá tung lên mù mịt.

Sau đợt bom đầu tiên, mười cô gái nhanh chóng rời nơi trú ẩn để tiếp tục nhiệm vụ.

Họ nghĩ rằng máy bay đã rời đi.

Nhưng chỉ ít phút sau, tốp máy bay quay trở lại.

Một loạt bom nữa trút xuống quả đồi nơi các chị đang làm việc.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khói bụi phủ kín cả khoảng trời.

Khi đồng đội chạy tới hiện trường, tất cả lặng người.

Mười cô gái thanh niên xung phong đã vĩnh viễn nằm lại nơi ấy.

Người lớn tuổi nhất mới 24 tuổi.

Người nhỏ tuổi nhất chỉ vừa tròn 17.

Họ ra đi khi tuổi xuân còn đang rực rỡ nhất.

Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững tuyến giao thông huyết mạch của đất nước.

Ngày nay, tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, những ngôi mộ của mười cô gái vẫn luôn rực sáng hương hoa.

Mỗi năm, hàng vạn người từ khắp mọi miền đất nước đến đây để tưởng nhớ những người con gái đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Câu chuyện của Võ Thị Tần và đồng đội không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh.

Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước.

Về khát vọng hòa bình.

Về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống đẹp, sống có lý tưởng và sẵn sàng dâng hiến tất cả cho non sông đất nước.

Giữa những trang sử vàng của dân tộc, tên tuổi mười cô gái Đồng Lộc sẽ mãi mãi là những đóa hoa bất tử của một thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn