Bài viết

Người con gái sông La giữa ngã ba lửa

Quảng Ngãi25/12/2025Đinh Thị In (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Người con gái sông La giữa ngã ba lửa

Có những con người bình dị nhưng lại sáng lên như ngọn lửa giữa chiến trường, để rồi khi chiến tranh qua đi, câu chuyện về họ vẫn khiến thế hệ trẻ như chúng em không khỏi bồi hồi. Trong một lần được thầy giáo kể về những nhân chứng lịch sử của ngã ba Đồng Lộc, em biết đến chị La Thị Tám - người con gái bé nhỏ của sông La, người đã đối diện với lằn ranh sinh tử suốt nhiều năm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện ấy đã chạm vào trái tim em sâu sắc đến mức em muốn viết lại để dự thi, như một lời tri ân dành cho những năm tháng hào hùng nhưng đau thương của dân tộc.

Chị La Thị Tám sinh ra ở xã Vĩnh Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh - vùng đất hứng chịu bom đạn ác liệt bậc nhất miền Trung. Mảnh đất nghèo gió Lào cháy bỏng ấy đã hun đúc tinh thần kiên cường cho những con người sống nơi đây, và chị Tám là một trong những biểu tượng đẹp nhất của tinh thần ấy. Năm 1967, khi mới đôi mươi, chị vào bộ đội, thuộc Đại đội 2 - Giao thông vận tải, làm nhiệm vụ tại Đồng Lộc. Nhiều người miêu tả chị “bé như hạt mít”, vậy mà chị lại đảm nhiệm công việc nguy hiểm bậc nhất: đứng trên đồi cao trong lúc máy bay Mỹ ném bom để quan sát, đếm từng quả bom, xác định bom nổ, bom chưa nổ và vị trí rơi xuống, cắm tiêu để bộ đội công binh vào xử lý sau mỗi đợt đánh phá.

Giữa bầu trời bom đạn mù mịt, nơi cái chết rình rập từng giây, người ta vẫn thấy một cô gái nhỏ khoác tấm vải dù, tay cầm ống nhòm, gương mặt lấm tấm bụi đất nhưng luôn nở nụ cười. Một nụ cười kiên định đến lạ kỳ. Chị kể lại rằng thời ấy không ai nghĩ về cái chết, bởi “nhiệm vụ là trên hết, thế hệ chúng tôi đều tin rằng nếu hy sinh, ấy là vì Tổ quốc!”. Chính tinh thần ấy đã khiến hình ảnh chị trở thành câu chuyện truyền miệng của bao đoàn xe, bao chiến sĩ qua lại Đồng Lộc suốt những năm tháng ác liệt.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Văn Bảo - người từng dành cả một cuộn phim quý hiếm để ghi lại hình ảnh của chị giữa chiến trường - đã nói rằng chị “bé nhỏ như thiếu niên mà gan góc hơn bao người lính”. Những bức ảnh ông chụp chị được đăng trên báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, Tiền phong và cả báo Sự thật của Liên Xô, giúp ông đoạt giải Vàng quốc tế năm 1968. Nhưng với chị, tất cả những ghi nhận ấy đều thuộc về “tập thể”, bởi chị luôn khiêm nhường và giản dị như chính người con gái sông La năm nào.

Năm 1969, khi mới 22 tuổi, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Vinh quang đến sớm, nhưng chị không bao giờ nhận mình đặc biệt. Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa, chị trở về cuộc sống đời thường, lập gia đình và làm việc trong ngành Đảng của tỉnh Hà Tĩnh. Dẫu đã ở tuổi trung niên, nhưng khi gặp lại chị, nhạc sĩ Doãn Nho - tác giả bài hát “Người con gái sông La” - vẫn thấy ở chị sự chân thật, khiêm tốn và kiên cường của người con gái từng đứng giữa đồi bom năm nào. Ông nói rằng cả một thế hệ trẻ thời ấy “đẹp vô cùng, đẹp đến mức làm nên chiến thắng”.

Với em - một học sinh lớp 11 sống giữa thời bình - câu chuyện về chị La Thị Tám là bài học về lòng dũng cảm và đức hy sinh. Ở tuổi hai mươi, chị đứng giữa bom đạn để giữ từng cung đường huyết mạch của Tổ quốc. Còn em hôm nay chỉ đối diện với những bài kiểm tra, những thử thách nhỏ bé trong cuộc sống học đường. Nghĩ đến điều đó, em thấy mình cần sống trách nhiệm hơn, biết ơn hơn, cố gắng hơn để xứng đáng với thế hệ đã gửi cả tuổi xuân vào lòng đất nước.

Viết bài văn này, em muốn gửi một lời tri ân chân thành đến chị - người con gái kiên cường của sông La - và đến tất cả những con người đã biến ngã ba Đồng Lộc thành biểu tượng bất tử của tinh thần Việt Nam. Dù thời gian có trôi qua nhiều năm nữa, ánh mắt kiên định và nụ cười giữa bom đạn của chị La Thị Tám vẫn sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng trái tim những người trẻ như em trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn