Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON GÁI THÁI BÌNH TAY KHÔNG BẮT GIẶC

Chuyện kể về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Chiên

Gia Lai24/06/2026TRẦN THỊ KIM HOA (ĐOÀN XÃ CANH VINH)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô bé đi ở trên đất Kiến Xương

Trên dải đất Thái Bình – nơi sóng lúa rì rào như những bàn tay vẫy chào nắng sớm, có một bé gái sinh ra vào năm 1930 tại huyện Kiến Xương, mang trong mình một tâm hồn lớn hơn cả tấm thân nhỏ bé. Đó là Nguyễn Thị Chiên. Tuổi thơ của chị không có những giấc ngủ êm trong vòng tay cha mẹ, không có những buổi chiều thả diều trên triền đê, mà chỉ có những tháng ngày đi ở đợ, làm thuê làm mướn từ khi còn rất nhỏ, lưng còng xuống như cây lúa gặp bão mà chưa kịp lớn.

Cuộc đời chị khi ấy như con thuyền nhỏ chòng chành giữa dòng nước xiết của xã hội cũ – nơi người nghèo bị chèn ép như cỏ dại bị giẫm dưới gót giày. Nhưng cũng chính trong gian khó ấy, ý chí của chị được hun rèn như thanh sắt được tôi trong lửa, mỗi ngày một thêm cứng cỏi, mỗi ngày một thêm sáng rực.

Rồi mùa thu Cách mạng Tháng Tám năm 1945 ùa về như một cơn gió lớn thổi bùng ngọn lửa hy vọng trên khắp làng quê Việt Nam. Ánh sáng cách mạng chiếu rọi vào cuộc đời chị Chiên như tia nắng đầu tiên chiếu qua khung cửa tối, mở ra một con đường mới: con đường đấu tranh giành lại tự do cho quê hương, cho chính những người cùng cảnh khổ như chị.

Người chỉ huy du kích gan vàng dạ sắt

Năm 1946, khi mới mười sáu tuổi – cái tuổi mà bao bạn bè cùng trang lứa vẫn còn nép sau lưng mẹ – chị Nguyễn Thị Chiên đã dấn thân vào con đường cách mạng, tham gia xây dựng cơ sở và trở thành người chỉ huy Đội du kích xã Tán Thuật. Gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ làng xóm, chị bước đi giữa mưa bom bão đạn nhẹ nhàng như bước trên con đường làng quen thuộc, không một chút run sợ.

Thế nhưng con đường cách mạng chưa bao giờ là con đường trải hoa. Có một lần, chị bị quân địch bắt giữ. Suốt ba tháng rưỡi đằng đẵng – khoảng thời gian dài như cả một mùa đông không ánh nắng – chị bị tra tấn dã man đến mức đòn roi để lại trên da thịt những vết hằn như dao cắt vào gỗ. Nhưng càng tra tấn, lòng kiên trung của chị lại càng vững chãi như cây tre trước gió, càng bị bẻ cong càng không chịu gãy. Quân giặc dùng đủ roi vọt, gông cùm hòng khiến chị khai ra cơ sở cách mạng, nhưng môi chị vẫn mím chặt như cánh cửa thành đã gài chốt, không một lời nào lọt ra ngoài. Khí tiết của người con gái Kiến Xương sáng như ánh trăng giữa đêm tối, không một bóng mây nào của roi vọt có thể che lấp được.

Tay không bắt giặc

Tháng 12 năm 1951 đã ghi vào lịch sử một chiến công khiến quân thù phải khiếp sợ. Khi ấy, chị Chiên chỉ huy đội du kích bất ngờ xông ra như cơn lốc giữa cánh đồng, bắt sống bốn tên địch, trong đó có một tên trung úy. Người con gái nhỏ bé ấy, tay không một tấc sắt, đã khiến những kẻ mang đầy súng đạn phải cúi đầu chịu trận. Từ chiến công ấy, cái tên "tay không bắt giặc" gắn liền với chị như bóng với hình, trở thành niềm tự hào truyền miệng khắp các vùng quê kháng chiến.

Sang tháng 1 năm 1952, chị lại cùng đồng đội lập nên một chiến công vang dội khác trong trận đánh bốt An Bồi. Giữa màn đêm dày đặc, chị và các chiến sĩ lặng lẽ cắt từng hàng rào dây thép gai như người thợ dệt khéo tay gỡ từng mối chỉ rối, rồi đặt bộc phá, tung lựu đạn vào sào huyệt quân thù. Tiếng nổ vang lên như sấm giữa trời quang, đánh tan ý chí kháng cự của địch. Kết thúc trận đánh, quân ta bắt sống sáu tên địch, đồng thời đưa được thương binh ra ngoài an toàn – bàn tay vừa siết chặt quả lựu đạn nơi chiến trường, lại vừa dịu dàng nâng đỡ đồng đội bị thương như người mẹ nâng đỡ đứa con thơ. Sự gan dạ và lòng nhân ái ấy hòa quyện trong chị như hai dòng suối chảy chung một nguồn, làm nên hình ảnh một nữ anh hùng vừa kiên cường vừa ấm áp.

Đóa hoa thép giữa Đại hội Anh hùng

Năm 1952, khi mới hai mươi hai tuổi – tuổi xuân đẹp như đóa hoa vừa hé nhị – chị Nguyễn Thị Chiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành nữ quân nhân đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam vinh dự nhận danh hiệu cao quý này. Đó là một đóa hoa thép nở giữa mùa kháng chiến gian lao, tỏa hương thơm của lòng yêu nước cho muôn đời sau.

Tại Đại hội Anh hùng toàn quốc, chị được Chủ tịch Hồ Chí Minh trao tặng một khẩu súng ngắn – món quà như lời khen ngợi thầm lặng nhưng nặng nghĩa tình, ghi nhận một trái tim quả cảm đã không tiếc máu xương vì độc lập dân tộc. Hình ảnh người con gái quê lúa đứng giữa hội trường, nhận phần thưởng từ Bác Hồ, đẹp như một bức tranh khắc sâu vào trang sử vàng của dân tộc Việt Nam.

Cây tùng vững chãi giữa thời bình

Chiến tranh qua đi, nhưng ngọn lửa cống hiến trong chị Nguyễn Thị Chiên chưa bao giờ tắt. Chị tiếp tục đảm nhiệm chức vụ Trung đội trưởng Trung đội nữ du kích xã, sau đó công tác tại Tổng cục Chính trị, đem kinh nghiệm và bản lĩnh của mình truyền lại cho các thế hệ sau như người làm vườn cần mẫn gieo từng hạt giống tốt. Năm 1984, chị được phong quân hàm Trung tá – một dấu ấn nữa khẳng định những cống hiến bền bỉ suốt cả cuộc đời binh nghiệp.

Năm 2016, người nữ anh hùng ấy đã đi xa, nhưng tên tuổi và chiến công của chị vẫn còn sống mãi, như cây tùng già vẫn đứng vững giữa sương gió thời gian, tỏa bóng mát che chở cho biết bao thế hệ học trò hôm nay được học, được biết về một thời oanh liệt của dân tộc.

Lời nhắn gửi

Câu chuyện về chị Nguyễn Thị Chiên là một bài học sống động về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường không khuất phục trước gian khó, và về tấm lòng nhân ái ngay giữa khói lửa chiến tranh. Từ một cô bé đi ở nghèo khổ, chị đã vươn lên trở thành biểu tượng "tay không bắt giặc" lừng danh, để lại cho thế hệ măng non hôm nay một tấm gương sáng: dù xuất phát điểm có nhỏ bé, gian khó đến đâu, chỉ cần có ý chí và lòng dũng cảm, mỗi người đều có thể viết nên những trang sử đẹp cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn