Người con gái tháng Sáu năm 1965
Tháng 6 năm 1965.
Khi nhiều cô gái cùng trang lứa còn đang nghĩ về gia đình, công việc và những ngày tháng phía trước, bà đã chọn một con đường khác.
Bà tham gia Thanh niên xung phong.
Đó là một quyết định của tuổi trẻ, nhưng lại mở ra một hành trình kéo dài suốt cả cuộc đời.
Ngày ấy, đất nước đang trong chiến tranh.
Tuổi trẻ của bà không gắn với những ngày bình yên mà gắn với những cung đường, những trận địa và những vùng đất mà chiến tranh đi qua.
Bà lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Mang theo nhiệt huyết của một cô gái thanh niên và ý thức rằng đất nước đang cần những người trẻ như mình.
Từ đó, cuộc đời bà gắn với những tháng ngày gian khổ.
Một trong những vùng đất bà từng đi qua là Củ Chi.
Cái tên ấy ngày nay đã trở thành một địa danh lịch sử quen thuộc.
Nhưng với những người từng sống và làm nhiệm vụ ở đó, Củ Chi không chỉ là một địa danh.
Đó là ký ức.
Là những ngày tháng chiến đấu.
Là những cung đường phải đi qua trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Là những thời khắc mà mỗi người đều phải luôn cảnh giác.
Rời Củ Chi, hành trình của bà còn đưa bà đến Cổng Trời.
Rồi có thời gian bà sang cả đất bạn Lào.
Mỗi nơi đi qua lại để lại một dấu ấn.
Mỗi vùng đất là một câu chuyện.
Và tất cả góp lại thành một phần tuổi trẻ mà sau này, khi đã tóc bạc, bà vẫn không thể quên.
Có lẽ điều đặc biệt nhất của những cô gái Thanh niên xung phong ngày ấy là họ không hề nghĩ rằng mình đang làm một điều phi thường.
Đối với họ, đó là nhiệm vụ.
Đất nước cần thì mình đi.
Đồng đội cần thì mình giúp.
Công việc khó khăn thì cố gắng hoàn thành.
Không có nhiều thời gian để nghĩ đến bản thân.
Tuổi trẻ cứ thế trôi qua giữa những ngày tháng chiến tranh.
Những năm tháng ấy chắc chắn không dễ dàng.
Có những ngày thiếu thốn.
Có những lúc mệt mỏi.
Có những thời điểm phải đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng người con gái năm ấy vẫn bước tiếp.
Cho đến năm 1970, cuộc đời bà bước sang một chặng đường mới.
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ, bà trở về học kế toán nông nghiệp.
Từ một cô gái Thanh niên xung phong nơi chiến trường, bà bắt đầu một cuộc sống khác.
Không còn những ngày hành quân như trước.
Thay vào đó là học tập, làm việc và xây dựng cuộc sống trong thời bình.
Nhưng những năm tháng chiến tranh vẫn là một phần không thể tách rời khỏi con người bà.
Sau khi học xong, bà tiếp tục công tác.
Công việc gắn bó với bà cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1988.
Một chặng đường công tác kéo dài nhiều năm.
Một cuộc đời mà tuổi trẻ đã dành cho đất nước, rồi những năm tháng sau đó dành cho công việc và gia đình.
Đến khi nghỉ hưu, bà tưởng như mình đã có thể sống một cuộc sống bình yên.
Nhưng những dấu vết của chiến tranh vẫn còn đó.
Bà là thương binh.
Những năm tháng tuổi trẻ đã để lại những ảnh hưởng không thể xóa bỏ.
Và khi tuổi cao, sức khỏe càng trở thành một vấn đề.
Bà đã nghỉ hưu nhiều năm.
Cuộc sống tuổi già không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Lương hưu còn thấp.
Sức khỏe giảm sút.
Ăn uống không còn được như trước.
Thuốc men trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày.
Nhưng nếu chỉ nhìn vào những khó khăn ấy, người ta sẽ không thấy hết một cuộc đời đã đi qua những gì.
Bởi trước khi trở thành một người phụ nữ tuổi già phải dùng thuốc thường xuyên, bà từng là một cô gái trẻ đứng trong hàng ngũ Thanh niên xung phong.
Trước khi bước vào những ngày tháng bình yên của tuổi già, bà từng đi qua Củ Chi, Cổng Trời và đất bạn Lào.
Trước khi có những ngày ngồi bên gia đình, bà từng có những năm tháng sống giữa những gian khổ của chiến tranh.
Đó là lý do mỗi khi nhìn lại, người ta càng thấy trân trọng hơn cuộc đời của những người phụ nữ như bà.
Chiến tranh thường được kể bằng những trận đánh, những người lính và những chiến công.
Nhưng phía sau đó còn có biết bao người phụ nữ.
Họ không phải lúc nào cũng cầm súng.
Nhưng họ có mặt ở những nơi gian khổ.
Làm những công việc cần thiết.
Chịu đựng thiếu thốn.
Đối mặt với nguy hiểm.
Và cùng cả dân tộc đi qua chiến tranh.
Thanh niên xung phong là một phần như thế.
Những cô gái trẻ rời quê nhà, mang theo tuổi xuân và nhiệt huyết.
Họ đi đến những nơi mà trước đó có lẽ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đặt chân tới.
Và rồi khi chiến tranh kết thúc, họ trở về tiếp tục cuộc sống.
Có người làm công nhân.
Có người làm cán bộ.
Có người làm nông nghiệp.
Có người trở thành giáo viên.
Có người như bà, học kế toán nông nghiệp rồi công tác cho đến ngày nghỉ hưu.
Nhưng dù làm công việc gì, những năm tháng Thanh niên xung phong vẫn là một phần ký ức không thể thay thế.
Đó là thời tuổi trẻ.
Là những người đồng đội.
Là những vùng đất từng đi qua.
Là những tháng ngày gian khổ nhưng đầy tình nghĩa.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, bà không còn là cô gái của tháng 6 năm 1965 nữa.
Đôi chân không còn khỏe.
Sức lực không còn dồi dào.
Cuộc sống phải phụ thuộc vào thuốc men nhiều hơn.
Nhưng trong ký ức, cô gái năm ấy vẫn còn nguyên.
Một cô gái đã nghe tiếng gọi của đất nước và lên đường.
Một cô gái đã đi qua nhiều chiến trường.
Một cô gái đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ trong gian khổ.
Và rồi cô gái ấy đã trở về.
Không phải trở về với một cuộc đời hoàn toàn nguyên vẹn.
Bà mang theo thương tật.
Mang theo những ký ức chiến tranh.
Nhưng cũng mang theo niềm tự hào rằng mình đã sống một tuổi trẻ có ý nghĩa.
Có lẽ đó là điều mà những người từng đi qua chiến tranh luôn giữ trong lòng.
Họ không đòi hỏi ai phải nhớ đến mình thật nhiều.
Không cần những lời ca ngợi quá lớn.
Chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng những năm tháng tuổi trẻ của rất nhiều người.
Trong đó có những người phụ nữ âm thầm như bà.
Một cô gái của tháng 6 năm 1965.
Từ Thanh niên xung phong đến những chiến trường xa xôi.
Từ Củ Chi đến Cổng Trời.
Từ Việt Nam sang đất bạn Lào.
Rồi trở về học tập, công tác, nghỉ hưu.
Một cuộc đời đi qua chiến tranh và hòa bình.
Một cuộc đời mà khi nhìn lại, có thể gói gọn bằng một chữ:
Cống hiến.
Và dù hôm nay bà đã già, sức khỏe không còn tốt, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, câu chuyện của bà vẫn nhắc chúng ta về một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã từng rất trẻ, rất can đảm và đã gửi lại những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho đất nước.
Họ đã đi khi tuổi còn xanh, để trở về khi mái tóc đã bạc.



