Người con gái Thanh niên xung phong nối mạch đường truông
Chị Hồng gia nhập lực lượng TNXP năm 19 tuổi, được biên chế vào đơn vị kiên cường bám trụ các cung đường huyết mạch ở miền Tây Nghệ An. Công việc của chị và đồng đội là trực chiến 24/24 giờ, ngay sau khi máy bay Mỹ vừa dứt tiếng bom là phải lao ra mặt đường để san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Một đêm mưa tầm tã cuối năm 1972, bom nổ dồn dập khiến một đoạn đường độc đạo qua vách núi sạt lở hoàn toàn. Đất đá nhão nhoét, bùn ngập đến ngang đầu gối. Tiếng còi báo động thúc giục vì có đoàn xe chở thương binh sắp đi qua. Chị Hồng cùng các chị em trong tổ nữ kiên cường dùng cuốc, xẻng, thậm chí dùng cả đôi tay trần và vai để vác những tảng đá hộc đổ xuống bùn lầy. Giữa đêm tối, không có ánh sáng, các chị truyền tay nhau những thanh tre quét vôi trắng để làm "cọc tiêu sống", đứng hiên ngang bên mép vực sâu để làm tâm định hướng cho xe qua. Chiếc áo thanh niên xung phong của chị Hồng ướt đẫm mồ hôi và máu từ những vết xước do đá cào, nhưng tiếng cười, tiếng hát của chị vẫn vang lên át cả tiếng bom rền, mở lối an toàn cho những chuyến xe chở thương binh về tuyến sau.



