Khác

NGƯỜI CON GÁI TIỀN GIANG ANH DŨNG

NGƯỜI CON GÁI TIỀN GIANG ANH DŨNG Đi qua những năm tháng thanh xuân sặc mùi thuốc súng, lịch sử đã khép lại nhưng vết son của "thời hoa lửa" vẫn ngời sáng. Nơi chiến trường Tiền Giang khốc liệt năm ấy, có một đóa hoa hồng đã hóa thành bất tử khi vừa chạm tuổi mười chín đôi mươi. Đóa hoa thép bên dòng sông Tiền Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Nam Bộ là chiến trường vô cùng khốc liệt, nơi đối mặt trực tiếp với các chiến dịch càn quét đẫm máu của kẻ thù. Giữa bom cày đ

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Thành Danh (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI TIỀN GIANG ANH DŨNG

Đi qua những năm tháng thanh xuân sặc mùi thuốc súng, lịch sử đã khép lại nhưng vết son của "thời hoa lửa" vẫn ngời sáng. Nơi chiến trường Tiền Giang khốc liệt năm ấy, có một đóa hoa hồng đã hóa thành bất tử khi vừa chạm tuổi mười chín đôi mươi.

Đóa hoa thép bên dòng sông Tiền

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Nam Bộ là chiến trường vô cùng khốc liệt, nơi đối mặt trực tiếp với các chiến dịch càn quét đẫm máu của kẻ thù. Giữa bom cày đạn xới, những người con gái miền Nam đã tỏ rõ khí phách anh hùng, "bất khuất, trung hậu, đảm đang". Trong số những đóa hoa thép rực rỡ ấy, câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của chị Lê Thị Hồng Gấm là một huyền thoại tiêu biểu. Chị đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, để lại một biểu tượng bất tử về lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc và ý chí chiến đấu kiên cường đến hơi thở cuối cùng.

Cuộc chiến đấu một mất một còn

Chị Lê Thị Hồng Gấm sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là Tiền Giang). Sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, chị tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ giao liên kiên cường, một Trung đội phó du kích xã mưu trí.

Trận chiến oanh liệt nhất và cũng là trận chiến cuối cùng của chị diễn ra vào ngày 21/4/1970. Sáng sớm hôm đó, chị Hồng Gấm cùng hai đồng đội đi mua lương thực và thuốc men về cho đơn vị. Khi vừa ra đến giữa đồng trống tại xã Bình Đức, họ bất ngờ bị hai chiếc máy bay trực thăng của địch phát hiện và bao vây. Nhận thấy địa hình trống trải, không có nơi ẩn nấp và kẻ địch đang đổ quân xuống nhằm bắt sống, chị Hồng Gấm lập tức đưa ra quyết định quyết đoán: giao tiền và tài liệu cho hai đồng đội rút lui trước để bảo vệ bí mật, còn mình ở lại một mình cầm chân địch.

Với khẩu súng trường Carbin trong tay và vài viên đạn, một mình chị đối đầu với máy bay trực thăng và cả một toán lính Mỹ ngụy vũ trang hiện đại. Chị bình tĩnh bắn hạ ngay tên lính vừa nhảy xuống, buộc chiếc trực thăng phải cất cánh bay lên cao. Địch điên cuồng nã đạn đại liên và súng cối vào vị trí của chị. Dù bị thương nặng ở chân không thể di chuyển, chị Hồng Gấm vẫn kiên cường bám trụ, lợi dụng từng bờ đất để bắn trả, bẻ gãy nhiều đợt tiến công của địch, tạo điều kiện cho đồng đội rút về căn cứ an toàn.

Đến khi chỉ còn viên đạn cuối cùng, biết mình không thể thoát khỏi tay giặc, chị đã dùng hết sức lực còn lại đập nát khẩu súng vào gốc cây để không lọt vào tay kẻ thù, quyết không chịu khuất phục trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Tên chị ngời sáng với non sông

Chị Lê Thị Hồng Gấm hy sinh khi mới vừa tròn 19 tuổi — lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh anh dũng, quên mình cứu đồng đội của chị đã trở thành một ngọn đuốc rực sáng, thổi bùng lên phong trào "Học tập và noi gương anh hùng Lê Thị Hồng Gấm" khắp chiến trường miền Nam lúc bấy giờ. Năm 1971, chị vinh dực được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của chị hôm nay đã được đặt cho nhiều ngôi trường, con đường trải dài khắp cả nước, nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời hoa lửa oanh liệt và cái giá của nền độc lập dân tộc ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON GÁI TIỀN GIANG ANH DŨNG | Câu chuyện thời hoa lửa