Bài viết

Người Con Gái Trường Sơn

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, khi cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất, bà Nguyễn Thị Tư – một nữ thanh niên xung phong vừa tròn mười chín tuổi – đã rời quê hương để lên đường làm nhiệm vụ trên tuyến lửa Trường Sơn. Bà kể rằng, ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay bà một nắm cơm nắm và dặn: “Ráng giữ mình, con nhé.” Nhưng bà hiểu, một khi đã đi, thì điều quan trọng nhất không còn là bản thân nữa, mà là nhiệm vụ và Tổ quốc.

Đơn vị của bà làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến đường huyết mạch. Con đường ấy ngày nào cũng bị máy bay địch đánh phá, mặt đất loang lổ hố bom, cây rừng cháy sém, không khí lúc nào cũng nồng mùi khói. Mỗi lần còi báo động vang lên, tất cả phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lập tức lao ra đường, bất chấp nguy hiểm để san lấp hố bom, kéo gỗ, đắp đất, giữ cho xe kịp thông tuyến.

Có một đêm mưa tầm tã, đất đỏ quánh lại như bùn, công việc càng thêm khó khăn. Đúng lúc đó, một loạt bom bất ngờ trút xuống. Khi khói bụi tan đi, bà Tư hoảng hốt nhận ra một người đồng đội thân thiết đã không còn nữa. Chiếc khăn rằn của chị vướng lại trên cành cây, nhuốm đầy bùn đất. Không ai nói một lời, nhưng tất cả đều hiểu nỗi đau ấy. Họ lặng lẽ tiếp tục công việc, như một cách để tiễn đưa đồng đội.

Những ngày sau đó, bà Tư vẫn mang theo trong mình hình ảnh của người bạn đã ngã xuống. Đêm về, trong căn hầm chữ A nhỏ hẹp, bà thường ghi lại vài dòng nhật ký bằng mẩu bút chì ngắn ngủn. Những dòng chữ đơn sơ, có khi chỉ là vài câu: “Hôm nay đường đã thông. Xe qua an toàn.” Hay “Nhớ nhà, nhưng không được yếu lòng.” Chính những dòng chữ ấy đã giúp bà và đồng đội giữ vững tinh thần giữa gian khổ.

Chiến tranh kết thúc, bà Tư trở về với mái tóc đã điểm bạc. Con đường năm xưa giờ đã được trải nhựa phẳng lì, xe cộ qua lại tấp nập. Nhưng mỗi lần đi qua, bà vẫn dừng lại thật lâu. Bà nói, dưới lớp nhựa ấy là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, giọng bà chậm rãi nhưng đầy xúc động. Bà không nói nhiều về mất mát, mà nhấn mạnh vào niềm tin và ý chí của những con người năm ấy. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc. Chính những con người bình dị như bà đã góp phần làm nên một “thời hoa lửa” không thể nào quên trong lịch sử đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn