Bài viết

NGƯỜI CON GÁI VÀ BỨC ẢNH GIA ĐÌNH

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước ngày rời quê, cô gái trẻ xin gia đình chụp một tấm ảnh.

Cô đứng giữa cha mẹ và hai người em.

Trong ảnh, ai cũng cười.

Cô nói:

“Sau này nhớ nhìn ảnh nhé.”

Người mẹ hỏi:

“Con nói gì lạ thế?”

Cô cười:

“Có gì đâu.”

Bức ảnh được đặt trong chiếc ví nhỏ mà cô mang theo.

Mỗi khi nhớ nhà, cô lại lấy ra xem.

Cha mẹ trong ảnh còn trẻ.

Các em còn nhỏ.

Cô thường kể với đồng đội:

“Đây là nhà tôi.”

Một người hỏi:

“Nhớ nhà lắm à?”

Cô đáp:

“Nhớ chứ.”

Nhưng cô không nói rằng mình đã nhìn tấm ảnh ấy hàng trăm lần.

Sau khi cô hy sinh, bức ảnh được gửi về gia đình.

Nó đã cũ hơn, góc ảnh bị gấp lại.

Người mẹ cầm ảnh rồi nhận ra ngay.

Bà nhìn khuôn mặt con gái.

Trong ảnh, cô vẫn đang cười.

Nhiều năm sau, các em của cô đều trưởng thành.

Mỗi người đều có gia đình riêng.

Nhưng tấm ảnh vẫn được đặt ở vị trí trang trọng.

Có người từng hỏi:

“Sao không chụp ảnh mới?”

Người em út đáp:

“Ảnh mới thì có thể chụp. Nhưng không thể chụp lại ngày ấy.”

Câu nói khiến mọi người im lặng.

Bởi một bức ảnh không chỉ giữ hình ảnh con người.

Nó giữ cả thời gian.

Giữ lại một gia đình trước khi chiến tranh thay đổi số phận của họ.

Giữ lại nụ cười của một cô gái trẻ trước khi cô trở thành ký ức của cả gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn