Người con gái vá trời (1)
Trời Trường Sơn mưa dầm, bom đánh liên tục làm sập cầu, đứt đường. Đội của chị Hạnh nhận nhiệm vụ sửa đường trong thời gian ngắn nhất. Chị trèo lên taluy cao, buộc dây thừng, dẫn cả đội làm việc giữa mưa bom.
Có lần máy bay quay lại, mọi người phải lao xuống hầm trú ẩn. Chị Hạnh vẫn ở lại cố định thanh chống cuối cùng. Khi đồng đội kêu lên, chị chỉ hét: “Còn một chút nữa thôi!”.
Cây cầu được thông trước giờ xe qua. Người ta bảo chị và đồng đội như đang “vá trời”, giữ cho bầu trời Tổ quốc không sụp xuống. Trong thời hoa lửa, có những người con gái mạnh mẽ đến phi thường như thế.



