NGƯỜI CON GÁI VIẾT ĐƠN BẰNG MÁU VÀ HUY HIỆU “DŨNG SĨ DIỆT MỸ” GIỮA TỌA ĐỘ LỬA TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện có thật về bà Nguyễn Thị Bích Liên – thiếu nữ 17 tuổi chỉ nặng 35kg đã trích máu viết đơn ra trận. Trải qua mưa bom bão đạn trên tuyến đường sắt huyết mạch từ Ninh Bình vào Khu 4 và những trọng điểm khốc liệt tại Quảng Bình, bà ba lần vinh dự được nhận huy hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Đây là thiên ký ức chân thực, xúc động từ tập tự truyện "Thời hoa lửa" của chính bà.

Bức thư từ những giọt máu thanh xuân
Cuối năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, cả nước sục sôi khí thế “Ba sẵn sàng”. Tại vùng quê lúa Nam Phú, Tiền Hải, Thái Bình, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bích Liên (khi đó mới 17 tuổi) nung nấu một ý chí duy nhất: Ra trận.
Thế nhưng, trở ngại lớn nhất của cô lúc bấy giờ là vóc dáng quá nhỏ bé, vỏn vẹn chỉ nặng 35kg, không đủ tiêu chuẩn sức khỏe để nhập ngũ. Gia đình lo lắng cho cô con gái nhỏ nên cũng không đồng ý cho đi. Không chịu khuất phục trước hoàn cảnh, cô gái trẻ đã đưa ra một quyết định táo bạo: Lấy máu từ ngón tay mình để chắp bút viết nên lá đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP).
Lá đơn đỏ thẫm màu máu ấy không chỉ chứa đựng nét chữ của một nữ sinh, mà còn là lời thề sắt đá của một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Sự kiên quyết dũng cảm ấy đã thuyết phục được hội đồng tuyển chọn. Nguyễn Thị Bích Liên chính thức bước vào hàng ngũ của Đội 89, C893 TNXP tập trung ngành Giao thông vận tải, đóng quân tại Ninh Bình.
Kiên cường giữ mạch máu giao thông tại "Tọa độ lửa"
Năm 1968, bà Liên hành quân vào tuyến lửa Trường Sơn, trực tiếp rà phá bom mìn, đảm bảo thông suốt các tuyến đường sắt, đường bộ trọng yếu từ Ninh Bình đến Quảng Bình. Với tinh thần “tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc”, bà đã ba lần vinh dự nhận huy hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” khi chưa đầy 19 tuổi.
Hai lần bị làm giỗ hụt và ngày trở về bình dị
Chiến tranh khốc liệt khiến liên lạc gián đoạn, gia đình ở Thái Bình tưởng bà đã hy sinh nên đã lập bàn thờ, làm giỗ tới hai lần. Năm 1970, bà bất ngờ trở về, mang theo niềm hạnh phúc vỡ òa cho người thân. Sau năm 1975, bà công tác tại Văn phòng Phủ Thủ tướng (nay là Văn phòng Chính phủ) cho đến khi nghỉ hưu.
Viết tiếp "Thời hoa lửa" giữa thời bình
Bà Liên đã kể lại ký ức chiến trường qua tập tự truyện "Thời hoa lửa" và tập thơ "Ký ức và lòng nhân ái". Ở tuổi xế chiều, bà vẫn năng nổ hoạt động, hát, kể chuyện và dùng số tiền bán sách để làm thiện nguyện, giúp đỡ đồng đội cũ.


