Người con Long An giữa thời hoa lửa
Tên bài viết: Người con Long An giữa thời hoa lửa
Nội dung
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trên mảnh đất Long An trung dũng, kiên cường. Trong khói bom, giữa những trận càn quét ác liệt của kẻ thù, đã có những con người âm thầm đứng lên gánh vác vận mệnh dân tộc. Trung tướng Lê Văn Tưởng là một người như thế – một người con của Thạnh Lợi, Thủ Thừa, trưởng thành từ ruộng đồng quê hương và đi suốt cuộc đời trong khói lửa chiến tranh.
Ông sinh tháng 10 năm 1919 trong một gia đình nông dân nghèo. Ông nội ông từng là nghĩa quân Thiên Địa Hội từ trước năm 1930. Cha ông tham gia hội kín Nguyễn An Ninh chống lại chính quyền thực dân Pháp, về sau gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương, nhiều lần vào tù ra khám. Gia đình ông có tới 9 người con, ông là con trưởng, nên sớm ra đời làm thuê, hái củi về đổi gạo, phụ giúp mẹ nuôi các em. Do ảnh hưởng của ông cha, ông sớm có tinh thần phản kháng, chống lại áp bức bất công do cường hào gây ra.
Tuổi thơ của ông gắn với đồng lúa, bờ kinh và những mùa nước nổi. Nhưng đó cũng là những năm tháng đất nước chìm trong ách đô hộ. Người dân sống trong cảnh lầm than, bị bóc lột, áp bức. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, chàng thanh niên Lê Văn Tưởng sớm nuôi chí lớn. Năm 1940, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương, quyết dấn thân vào con đường cách mạng.
Những ngày đầu hoạt động không hề dễ dàng. Ông tham gia xây dựng cơ sở cách mạng, tổ chức quần chúng, vận động nhân dân đứng lên đấu tranh. Có những đêm phải bí mật di chuyển giữa các làng xã, tránh sự truy lùng gắt gao của địch. Có khi vừa thoát khỏi vòng vây, áo quần còn sũng nước vì lội kênh rạch. Nhưng ý chí của người chiến sĩ trẻ không hề lay chuyển.
Trong kháng chiến chống Pháp, ông trực tiếp tham gia chỉ huy và xây dựng lực lượng vũ trang ở Nam Bộ. Giữa điều kiện thiếu thốn vũ khí, lương thực, ông cùng đồng đội kiên trì bám đất, bám dân. Ông luôn nhắc bộ đội phải giữ kỷ luật, phải tôn trọng và bảo vệ nhân dân. Chính sự gắn bó ấy đã tạo nên thế trận lòng dân vững chắc, giúp lực lượng cách mạng đứng vững trước những đợt càn quét ác liệt.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, chiến trường miền Nam trở thành nơi thử thách bản lĩnh của những người chỉ huy. Lê Văn Tưởng đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng trong Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Trên cương vị Chính ủy Sư đoàn 9 rồi Chủ nhiệm Chính trị Bộ Tư lệnh Miền, ông luôn có mặt ở những địa bàn nóng bỏng nhất.
Giữa những chiến dịch lớn, tiếng pháo nổ dội đất, máy bay gầm rú trên bầu trời, ông vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ông đi từng đơn vị, gặp từng cán bộ, chiến sĩ, động viên họ giữ vững niềm tin. Có những đêm họp giữa rừng, ánh đèn dầu leo lét, ông cùng tập thể bàn bạc từng phương án chiến đấu. Mỗi quyết định đưa ra đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, bởi sau đó là sinh mạng của bao người lính.
Không chỉ giỏi chỉ huy, ông còn đặc biệt coi trọng công tác chính trị tư tưởng. Ông hiểu rằng trong chiến tranh lâu dài, ý chí là vũ khí quan trọng không kém súng đạn. Những lời động viên của ông giản dị nhưng sâu sắc, giúp bộ đội thêm vững lòng trong hoàn cảnh thiếu thốn và hiểm nguy.
Những năm cuối của cuộc kháng chiến, ông tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong lực lượng vũ trang miền Nam, góp phần vào những chiến thắng vang dội tiến tới Đại thắng mùa Xuân năm 1975. Sau ngày đất nước thống nhất, ông được phong quân hàm Thiếu tướng năm 1974 và Trung tướng năm 1984. Ông được trao tặng Huân chương Hồ Chí Minh cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.
Dù ở cương vị tướng lĩnh, ông vẫn giữ phong thái giản dị của người con quê lúa Long An. Đồng đội nhớ về ông như một người chỉ huy nghiêm túc nhưng gần gũi, quyết đoán nhưng luôn lắng nghe. Ông sống trọn vẹn gần chín thập kỷ, qua đời năm 2007, để lại phía sau một cuộc đời gắn liền với những chặng đường cam go nhất của dân tộc.
Từ cánh đồng Thạnh Lợi đến những chiến trường ác liệt của miền Nam, cuộc đời Trung tướng Lê Văn Tưởng là hành trình của lòng trung thành và ý chí sắt đá. Ông là một trong những người đã viết nên trang sử vẻ vang cho quê hương Long An trong thời hoa lửa – thời mà mỗi bước chân đều in dấu khói súng, nhưng cũng rực sáng tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.



