Cựu chiến binh

Người con Nham Sơn nơi chiến trường Hạ Lào

Liệt sĩ Lê Thanh Nguyệt, quê xã Nham Sơn, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang; nhập ngũ tháng 9 năm 1965, công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Đồng chí hi sinh năm 1968 trong khi chiến đấu tại chiến trường Hạ Lào. Sự hi sinh của đồng chí là minh chứng cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng cống hiến tuổi xuân vì độc lập dân tộc.

Vĩnh Long23/02/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con Nham Sơn nơi chiến trường Hạ Lào

Làng Nham Sơn những năm sáu mươi còn nghèo nhưng đậm nghĩa tình. Con đường đất đỏ dẫn qua những thửa ruộng lúa xanh non, qua mái đình rêu phong và những hàng tre rì rào gió sớm. Ở nơi ấy, cậu thanh niên Lê Thanh Nguyệt lớn lên trong tiếng ru của mẹ, trong lời dạy mộc mạc mà cứng cỏi của cha – những con người cả đời gắn bó với ruộng đồng nhưng luôn đau đáu nỗi lo non sông còn chia cắt.

Tháng 9 năm 1965, khi vừa tròn tuổi thanh niên, Nguyệt viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Đêm trước ngày lên đường, anh ngồi thật lâu trước hiên nhà, nhìn ánh trăng trải dài trên cánh đồng quê. Mẹ anh lặng lẽ khâu lại chiếc áo, còn cha chỉ nói một câu ngắn gọn: “Đi đi con, giữ trọn lời thề với Tổ quốc.” Lời dặn ấy theo anh suốt những năm tháng chiến trường.

Từ quê lúa Bắc Giang, anh hành quân vào chiến trường, rồi sang mặt trận Hạ Lào – nơi núi rừng trùng điệp và bom đạn khốc liệt. Những con dốc dựng đứng, những cánh rừng âm u, những đêm hành quân trong mưa rừng lạnh buốt đã tôi luyện người chiến sĩ trẻ trở nên rắn rỏi. Đồng đội nhớ về anh như một người ít nói nhưng luôn sẵn sàng nhận phần gian khó về mình. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, anh thường kể về con sông nhỏ quê nhà, về mùa lúa chín thơm, như một cách giữ ấm lòng giữa đại ngàn xa lạ.

Chiến trường Hạ Lào năm 1968 vô cùng ác liệt. Địch liên tục càn quét, pháo kích dữ dội. Trong một trận đánh bảo vệ vị trí chiến đấu, đơn vị của anh phải đối mặt với hỏa lực mạnh và tình thế hiểm nghèo. Giữa khói lửa mịt mù, người chiến sĩ quê Nham Sơn vẫn bám trụ, cùng đồng đội giữ vững trận địa. Anh chiến đấu đến những phút cuối cùng, khi tuổi xuân vừa độ rực rỡ nhất.

Năm 1968, Lê Thanh Nguyệt anh dũng hi sinh nơi đất bạn. Tin báo về quê trong một buổi chiều lặng gió. Mẹ anh ngồi rất lâu bên bậc cửa, đôi mắt đỏ hoe nhưng không bật thành tiếng khóc. Bà chỉ nói khẽ: “Con tôi đã sống đúng lời cha dặn.” Từ đó, trên bàn thờ gia đình luôn có một ngọn đèn dầu thắp sáng mỗi đêm, như ánh sáng dẫn lối cho linh hồn người con trở về với quê hương.

Nhiều năm đã trôi qua, Nham Sơn đổi thay từng ngày. Con đường đất xưa đã được bê tông hóa, cánh đồng mùa gặt rộn ràng tiếng máy. Nhưng trong ký ức của quê hương, vẫn còn đó hình bóng người chiến sĩ năm nào. Tên anh được nhắc đến trong những buổi sinh hoạt truyền thống, trong câu chuyện kể cho lớp trẻ hiểu rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người.

Giữa đại ngàn Hạ Lào xa xôi, nơi anh nằm xuống, có thể chỉ còn tiếng gió rừng và bóng cây thầm lặng. Nhưng ở quê nhà, anh vẫn sống mãi – trong lòng đất mẹ, trong trang sử làng, trong niềm tự hào của thế hệ mai sau.

Nguồn thông tin

Nguồn tư liệu:

– Lời cung cấp của ông Nguyễn Xuân Mái, sinh năm 1938; cư trú tại Thị trấn Neo, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang; nhập ngũ năm 1957; cấp bậc H3; đơn vị Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang.

– Tư liệu gia đình và thông tin địa phương xã Nham Sơn, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang (nếu có bổ sung).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn