NGƯỜI CON NÔNG THƯỢNG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Ngày nay, khi đứng trên những con đường rộng lớn, rất khó hình dung có một thời người ta phải gùi từng bao gạo hàng chục kilôgam qua núi rừng, dưới bom đạn. Nhưng chính những bước chân ấy đã góp phần làm nên con đường đi tới ngày thống nhất. Nguyễn Văn Thoát không trở về quê. Nhưng từ Nông Thượng, bước chân của anh đã đi rất xa. Xa đến tận những cung đường Trường Sơn. Xa đến tận những trang sử của đất nước.
Từ Nông Thượng, một chàng trai người Tày đã lên đường vào tháng 5 năm 1965.
Tên anh là Nguyễn Văn Thoát.
Những ngày đầu trong quân ngũ, anh được giao nhiệm vụ nuôi quân tại một đơn vị bảo đảm giao thông ở phía Bắc đường 9.
Nhưng rồi chiến trường cần người.
Từ năm 1966, Nguyễn Văn Thoát được điều vào làm nhiệm vụ trên đường Trường Sơn.
Công việc của anh không phải lúc nào cũng có tiếng súng.
Có khi là giao liên.
Có khi gùi gạo.
Có khi mở đường.
Có khi bảo đảm giao thông.
Nhưng trên Trường Sơn, bất cứ nhiệm vụ nào cũng có thể trở thành nhiệm vụ chiến đấu.
Tài liệu ghi rằng Nguyễn Văn Thoát bảo đảm 100% ngày công hằng tháng. Anh thường xuyên gùi từ 40 đến 50kg, có lúc mang tới 70–80kg.
Những con số ấy hôm nay đọc lên có thể khiến người ta ngạc nhiên.
Nhưng với người lính Trường Sơn, đó là công việc hằng ngày.
Một bao gạo được đưa đến nơi là một đơn vị có thêm lương thực.
Một chuyến giao liên hoàn thành là một mệnh lệnh được truyền tới nơi cần thiết.
Một đoạn đường được mở là thêm một tuyến vận chuyển.
Một chuyến hàng đến được tiền tuyến là thêm một phần sức mạnh cho chiến trường.
Nguyễn Văn Thoát đã sống những năm tháng tuổi trẻ của mình giữa núi rừng Trường Sơn như thế.
Người con Nông Thượng mang theo sức vóc của núi rừng Bắc Kạn và ý chí của một thế hệ thanh niên đã lựa chọn con đường ra trận.
Anh đã hy sinh năm 1971.
Nhưng những con đường Trường Sơn mà anh từng đi qua vẫn tiếp tục nối dài.
Những chuyến hàng vẫn đi.
Những đơn vị vẫn tiến về phía trước.
Và tên tuổi người thanh niên Nông Thượng đã được ghi lại bằng danh hiệu Anh hùng LLVTND.
Ngày nay, khi đứng trên những con đường rộng lớn, rất khó hình dung có một thời người ta phải gùi từng bao gạo hàng chục kilôgam qua núi rừng, dưới bom đạn.
Nhưng chính những bước chân ấy đã góp phần làm nên con đường đi tới ngày thống nhất.
Nguyễn Văn Thoát không trở về quê.
Nhưng từ Nông Thượng, bước chân của anh đã đi rất xa.
Xa đến tận những cung đường Trường Sơn.
Xa đến tận những trang sử của đất nước.


