Người con quê hương Thừa Thiên và hành trình giác ngộ
đại tướng Nguyễn Vịnh (tên thật là Nguyễn Văn Vịnh) sinh ngày 1 tháng 1 năm 1914 tại làng Niêm Phò, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giữa vùng quê giàu truyền thống yêu nước, ông sớm chứng kiến sự bức hại, bóc lột dã man của thực dân Pháp và phong kiến tay sai đối với người dân lao động.
Năm 1934, khi mới 20 tuổi, Nguyễn Vịnh bắt đầu tham gia phong trào đấu tranh cách mạng ở địa phương. Với bản tính thông minh, gan dạ và lòng nhiệt huyết, ông nhanh chóng trở thành hạt nhân tích cực của phong trào. Tháng 7 năm 1937, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Không lâu sau đó, ông được bầu làm Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên khi mới 24 tuổi.
Trong khoảng thời gian từ năm 1938 đến 1943, ông nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam và đày qua các nhà tù khét tiếng như Thừa Phủ, Buôn Ma Thuột. Dù chịu muôn vàn đòn tra tấn dã man của kẻ thù, ông vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ cộng sản, biến nhà tù thành trường học cách mạng và liên tục tổ chức các cuộc đấu tranh tuyệt thực.



