Người con thôn Kim Vân nằm lại nơi chiến trường- 12B4- VCVB
Mỗi vùng quê đều có những câu chuyện được lưu giữ qua lời kể của các thế hệ. Có những câu chuyện được ghi lại trong sách, nhưng cũng có những câu chuyện chỉ nằm trong ký ức của mỗi gia đình. Với tôi, đó là câu chuyện về ông Đinh Duy Vịnh, em của ông nội tôi – một người con của thôn Kim Vân, xã Kim Hỷ, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn (cũ).
Ông Vịnh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Tôi không biết chính xác ông nhập ngũ vào năm nào, chiến đấu ở đâu hay khi ấy ông bao nhiêu tuổi. Những thông tin ấy đã dần bị thời gian làm cho mờ đi. Nhưng gia đình tôi vẫn nhớ rằng ông đã lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc và cuối cùng hy sinh tại chiến trường.
Ông đã ra đi, để lại phía sau quê hương Kim Vân và những người thân yêu. Có lẽ khi ấy, không ai nghĩ rằng người lính trẻ ấy sẽ mãi mãi không trở về với gia đình. Ngày nay, cuộc sống ở thôn Kim Vân đã bình yên hơn. Những con đường, bản làng và núi rừng quê hương vẫn tiếp tục chứng kiến cuộc sống của những thế hệ mới. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là những câu chuyện về những người con đã từng rời quê hương để bảo vệ đất nước.
Gia đình tôi vẫn còn lưu giữ nhiều giấy khen và huân chương của ông. Qua nhiều năm tháng, những kỷ vật ấy đã cũ và phai màu. Nhưng đối với gia đình, chúng vẫn vô cùng quý giá. Bởi đó không chỉ là những tờ giấy hay những chiếc huân chương, mà còn là dấu tích của một người con thôn Kim Vân đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Tôi chưa từng được nghe ông kể về chiến trường. Tôi cũng không biết ông đã trải qua những ngày tháng ấy như thế nào. Nhưng chính sự thiếu vắng những câu chuyện cụ thể ấy lại khiến tôi càng trân trọng những gì còn được lưu giữ. Mỗi kỷ vật cũ dường như đều nhắc nhở rằng đã từng có một người mang tên Đinh Duy Vịnh, từng rời quê hương, khoác lên mình màu áo người lính và rồi nằm lại nơi chiến trường.
Là thế hệ sinh ra trong hòa bình, tôi may mắn được đến trường, được học tập và sống bên gia đình. Có thể tôi sẽ không bao giờ hiểu hết những mất mát mà thế hệ ông đã trải qua. Nhưng tôi hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.
Đằng sau hai chữ “hòa bình” là biết bao tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường. Đằng sau những mái nhà bình yên ở quê hương Kim Vân là những người con đã lên đường và có người không bao giờ trở lại. Ông Đinh Duy Vịnh là một trong những người như thế.
Có thể tên ông không xuất hiện trong những trang sách lịch sử mà chúng tôi học ở trường. Nhưng trong ký ức của gia đình, ông luôn là một người đáng kính. Những tờ giấy khen, những chiếc huân chương đã phai màu vẫn được gia đình gìn giữ như một cách để nhắc nhớ về ông và về một thời kỳ không thể nào quên của dân tộc.
Tôi nghĩ rằng, điều ý nghĩa nhất mà thế hệ trẻ chúng tôi có thể làm để tri ân những người đã hy sinh không chỉ là nhớ về họ trong những ngày lễ, mà còn phải biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương.
Mai này, những kỷ vật của ông có thể sẽ càng cũ hơn. Màu giấy có thể nhạt đi, những dòng chữ có thể khó đọc hơn. Nhưng tôi tin rằng câu chuyện về ông sẽ vẫn được kể lại trong gia đình. Tôi sẽ kể rằng, ở thôn Kim Vân, xã Kim Hỷ, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn (cũ), đã từng có một người con tên Đinh Duy Vịnh lên đường chiến đấu chống Mỹ và hy sinh tại chiến trường.
Ông không trở về, nhưng sự hy sinh của ông đã trở thành một phần ký ức của gia đình và quê hương. Thời gian có thể làm phai màu những kỷ vật, nhưng không thể làm phai mờ lòng biết ơn. Đó chính là câu chuyện thời hoa lửa mà tôi muốn gìn giữ và kể lại cho thế hệ mai sau.



