NGƯỜI CON TRAI THÍCH THẢ DIỀU
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Ngày nhỏ, một cậu bé rất thích thả diều.
Mỗi chiều, cậu lại chạy ra cánh đồng.
Cậu thường nói với em gái:
“Sau này anh sẽ làm một con diều thật lớn.”
Khi lớn lên, anh lên đường.
Trước khi đi, em gái hỏi:
“Bao giờ anh về thả diều với em?”
Anh cười:
“Chờ anh.”
Nhưng anh không trở về.
Nhiều năm sau, người em gái đã trưởng thành.
Một ngày, cô làm một con diều rất lớn.
Cô mang ra cánh đồng.
Gió thổi mạnh.
Chiếc diều bay lên.
Cô đứng nhìn rất lâu.
Cô nhớ đến lời anh từng nói.
Một đứa trẻ đi cùng hỏi:
“Cô tự làm diều à?”
Cô gật đầu.
“Ngày trước anh cô thích thả diều.”
Đứa trẻ nhìn lên trời.
Chiếc diều bay cao.
Cô mỉm cười.
Có lẽ người anh ngày xưa cũng từng mong được nhìn thấy một cánh diều như thế.
Chiếc diều không thể đưa người đã mất trở về.
Nhưng nó giúp một lời hẹn tuổi thơ được thực hiện theo cách khác.
Có những ước mơ không kịp hoàn thành.
Nhưng người ở lại có thể tiếp tục.
Và khi chiếc diều bay lên, quá khứ không còn chỉ là nỗi buồn.
Nó trở thành một khoảng trời để người ta nhớ về người thân bằng sự dịu dàng



