NGƯỜI CON TRAI TRỞ VỀ TRONG ĐÊM MƯA
Đêm ấy trời mưa rất lớn. Bà cụ ngồi bên cửa sổ. Bỗng có tiếng gõ cửa. Ba tiếng. Đúng như tiếng gõ mà con trai bà thường gõ trước khi đi bộ đội. Bà đứng bật dậy. “Con!” Bà mở cửa. Không có ai. Chỉ có một chiếc ba lô đặt trước hiên. Bà ôm chiếc ba lô vào lòng. Sáng hôm sau, một người lính già tìm đến.
Đêm ấy trời mưa rất lớn.
Bà cụ ngồi bên cửa sổ.
Bỗng có tiếng gõ cửa.
Ba tiếng.
Đúng như tiếng gõ mà con trai bà thường gõ trước khi đi bộ đội.
Bà đứng bật dậy.
“Con!”
Bà mở cửa.
Không có ai.
Chỉ có một chiếc ba lô đặt trước hiên.
Bà ôm chiếc ba lô vào lòng.
Sáng hôm sau, một người lính già tìm đến.
Ông nói:
“Con bà nhờ tôi mang về.”
Bà cụ hỏi:
“Nó đâu?”
Người lính cúi đầu.
“Nó không về được.”
Bà không khóc.
Bà chỉ mở ba lô.
Bên trong có một chiếc áo, một quyển sổ và một bức ảnh gia đình.
Bà nhìn bức ảnh rất lâu.
Rồi bà hỏi:
“Đêm qua… ông có đến đây không?”
Người lính ngạc nhiên.
“Không.”
Bà nhìn ra cửa.
“Vậy ai gõ cửa?”
Không ai trả lời.
Nhiều năm sau, người cháu hỏi bà:
“Bà có tin đêm đó cha về thật không?”
Bà mỉm cười:
“Bà không biết.”
“Vậy sao bà luôn nói cha đã về?”
Bà nhìn lên di ảnh.
“Vì với một người mẹ, chỉ cần con còn được gọi tên thì nó chưa bao giờ thật sự rời đi.”



