NGƯỜI CON TRAI TRỞ VỀ VỚI MẸ
Ông Tâm trở về quê vào một buổi chiều cuối năm.
Mẹ ông đã mất nhiều năm.
Nhưng ông vẫn có thói quen khi về quê sẽ đi thẳng đến ngôi nhà cũ.
Căn nhà đã được sửa.
Nhưng chiếc giếng vẫn còn.
Ngày trước, mẹ thường ngồi bên giếng rửa rau.
Ông nhớ mỗi lần đi xa, mẹ đều đứng ở cổng.
Bà không bao giờ nói nhiều.
Chỉ dặn đi đường cẩn thận.
Ông từng nghĩ mình sẽ trở về sớm.
Nhưng cuộc đời kéo dài hơn dự tính.
Khi ông trở về, mẹ đã không còn.
Ông đứng bên giếng.
Nhìn xuống mặt nước.
Người em đi cùng nói mẹ từng nhắc ông rất nhiều.
Ông hỏi mẹ nói gì.
Người em kể bà thường bảo chắc anh mình sắp về.
Ông cúi đầu.
Ông không khóc.
Chỉ ngồi xuống chiếc ghế cũ.
Một lúc sau, ông lấy trong túi ra một chiếc khăn.
Đó là chiếc khăn mẹ từng đưa ông ngày lên đường.
Ông đã giữ nó suốt nhiều năm.
Ông đặt chiếc khăn lên bàn thờ.
Lần đầu tiên sau rất lâu, ông cảm thấy mình thực sự đã trở về.
Không phải trở về với một người.
Mà trở về với căn nhà, với ký ức và với lời dặn năm xưa.
Ông biết mình đã trở về muộn.
Nhưng ông vẫn tin mẹ đã chờ.
Có những người mẹ không còn ở cổng để đón con.
Nhưng căn nhà của họ vẫn giữ nguyên một chỗ dành cho con.



