NGƯỜI CON TRAI VÀ CÂY KHẾ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trong sân nhà có một cây khế do người con trai tự tay trồng.
Ngày còn nhỏ, anh lấy một cây giống từ nhà hàng xóm đem về.
Mẹ hỏi:
“Trồng làm gì?”
Anh nói:
“Sau này có quả ăn.”
Cây lớn dần.
Đến ngày anh lên đường, cây đã bắt đầu ra hoa.
Anh dặn mẹ:
“Có quả thì để phần con nhé.”
Mẹ cười:
“Bao giờ về thì mẹ để.”
Nhưng anh không trở về.
Cây khế vẫn tiếp tục lớn.
Mỗi năm đến mùa, cành cây trĩu quả.
Người mẹ thường hái một quả ngon nhất đặt lên bàn thờ con.
Bà nói:
“Khế nhà mình năm nay sai quả lắm.”
Con cháu nghe vậy nhiều lần.
Sau này, một trận bão làm cây khế gãy một cành lớn.
Gia đình định chặt bỏ.
Nhưng người cháu nói:
“Đừng chặt. Đây là cây chú trồng.”
Họ giữ lại phần gốc.
Từ gốc cây cũ, một chồi non mọc lên.
Vài năm sau, nó trở thành một cây khế mới.
Người mẹ khi ấy đã không còn.
Nhưng con cháu vẫn nhớ lời bà.
Mỗi mùa khế chín, họ lại đặt một quả lên bàn thờ người con năm xưa.
Cây khế đã thay đổi qua nhiều thế hệ.
Nhưng câu chuyện về người thanh niên trồng cây vẫn được kể.
Một cái cây có thể lớn lên sau khi người trồng nó đã đi xa.
Và đó chính là một trong những cách đẹp nhất để ký ức tiếp tục sống.



