NGƯỜI CON TRAI VÀ TIẾNG CHUÔNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ở một ngôi làng có một chiếc chuông được treo trên mái đình.
Ngày còn nhỏ, một chàng trai thường nghe tiếng chuông mỗi sáng.
Anh từng nói:
“Sau này đi đâu, chỉ cần nghe tiếng chuông là biết mình đang ở quê.”
Khi lên đường, anh mang theo ký ức ấy.
Những ngày xa nhà, anh thường nhớ tiếng chuông.
Trong một lá thư, anh viết:
“Không biết bây giờ quê mình còn nghe tiếng chuông không.”
Người mẹ đọc thư rồi kể với hàng xóm.
Bà nói:
“Nó nhớ tiếng chuông làng.”
Nhiều năm sau, người con không trở về.
Chiếc chuông vẫn tiếp tục được đánh vào những ngày lễ.
Mỗi khi nghe tiếng chuông, người mẹ lại đứng ngoài sân.
Bà nghĩ đến con.
Sau này, người mẹ qua đời.
Con cháu vẫn sống trong ngôi nhà cũ.
Một buổi sáng, tiếng chuông vang lên.
Người cháu đứng bên cửa sổ.
Cậu chợt nhớ câu chuyện bà từng kể.
Cậu hiểu rằng tiếng chuông ấy từng là một phần ký ức của người chú.
Một âm thanh đơn giản nhưng có thể kéo người ta trở về quê hương trong tâm trí.
Năm tháng có thể làm thay đổi làng quê.
Những con đường cũ có thể biến mất.
Những ngôi nhà có thể được xây lại.
Nhưng tiếng chuông vẫn vang.
Và cùng với nó là những ký ức của biết bao người từng lớn lên dưới mái đình ấy.
Những ngôi nhà có thể được xây lại.
Nhưng tiếng chuông vẫn vang.
Và cùng với nó là những ký ức của biết bao người từng lớn lên dưới mái đình ấy.



